| Chủ quán: | Bùi Ngọc Hiệp
 GĐPT Chánh Trí. Sinh: 16-4-1953 tại làng Long Châu tỉnh Vĩnh Long - VN. Làm thơ, viết văn, làm báo, Nhiếp ảnh, dạy học, bảo trì, cài đặt máy tính... (Vì 7nghề nên "thất" nghiệp). EMail: buingochiep@gmail.com
 |
| Từ 17- 01-2007 | | Bạn là người thứ 1 ghé "quán văn nghệ". |
|
| Đôi lời... |

 Bạn đang vào trang web cá nhân của Ngọc Hiệp. Hãy xem đây là quán "Văn nghệ ven đường" tìm chút giao cảm lúc dừng chân. Cũng có thể lần dừng chân ghé quán là lúc "cơn mưa đời" chợt đổ và mình có chỗ trú mưa. Mùa này mưa dai dẵng lắm... Rất mong nó mang đến cho bạn chút ấm áp tình người. Chúng tôi luôn xem bạn là khách quí.
|
| Đối ẩm trăng | Ngọc Hiệp
 Mình ta cạn chén say mèm Giữa đêm quạnh vắng khát thèm hương yêu. Bên đời chiếc bóng đìu hiu, Dưới vầng trăng mõng liêu xiêu bóng mình Ta chìm trong nỗi lặng thinh Trăng hòa vào cõi mông mênh đất trời
Xuồng ta mắc cạn lâu rồi Ngóng về bến cũ bồi hồi nhớ em?
Hoa quỳnh uống cạn sương đêm Ta ngồi nuốt hết nỗi niềm ngày qua Tàn đêm chếch bóng trăng tà Biết em còn đón trăng qua hiên mình? Mùa xưa sông trãi hương tình Mùa nay đành chở nỗi bềnh bồng say. |
| Hai người bạn | Ngọc Hiệp
 Trong lúc sắp xếp lại đống sách báo ngổn ngang vào ngăn tủ, tôi bắt gặp hai củ sâm Đại Hàn mà tôi tưởng đã mất. Tôi dự định mang tặng thằng bạn nhà văn đang thoi thóp vì cơn bệnh viêm phổi. Đang lúc hai củ sâm nhìn tôi như trách móc, chuông điện thoại chợt reo .. Một cái tin làm cho tôi bàng hoàng sửng sốt. Giọng nói của Sơn, thằng bạn chung của tôi và Tuấn, từ bên kia đầu dây vọng tới nghe như kim châm muối xát: “Thằng Tuấn bị ung thư phổi, chết rồi… Mày thấy không, nó chết vì không tiền bồi dưỡng cơ thể để đủ sưc vào trận hoá trị liệu…”. Tôi lật đật phóng xe đến nhà Tuấn ngay tức khắc. |
| Đóa hồng màu huyết dụ | Truyện ngắn: Ngọc Hiệp
 Hạnh không muốn ca lại cái điệp khúc nhàm chán: “Nhân ngày nhà giáo Việt Nam, chúng con kính chúc thầy cô…” , rồi mang những chùm hoa lên tặng để tỏ lòng biết ơn người đã dạy dỗ mình nên người. Cái điệp khúc ấy quen thuộc quá. Quen đến nỗi không cần tập dợt khi tờ lịch trên tường đi lần đến ngày 20 tháng 11. Hạnh muốn làm một cái gì đó cụ thể hơn, thiết thực hơn. Chính gia đình Hạnh cũng là gia đình nhà giáo kia mà. Ông nội Hạnh là một ông giáo nổi tiếng ở Thị xã này. Hồi ông còn sống, không có ngày Tết nhà giáo. Nhưng thỉnh thoảng, cũng có người về thăm ông. Nghe đâu người ấy là một cán bộ cao cấp ở tận ngoài Hà Nội. Nhưng Hạnh tò mò hỏi thì ông Nội chỉ trả lời bằng nụ cười đôn hậu của một ông giáo già đã về hưu không còn uy thế với học trò như cái thời ông còn dạy học. Ông Nội trả lời gọn lỏn: “Ông đã làm xong nhiệm vụ với học trò”. Những người về thăm ông Nội trông bề ngoài rất có uy thế. Vậy mà họ vẫn cúi đầu vâng dạ như học trò tiểu học mặc dù có người tóc đã hoa râm. Hạnh xua đi suy nghĩ vẩn vơ về ông Nội để quay lại với thực tại. Sự kiện tết nhà giáo diễn như một dòng chảy mà Hạnh không thể cưỡng lại được. Hạnh như cánh lục bình có màu tím buồn trôi theo dòng chảy ấy. |
| Đến với tình thơ Ngọc Hải | Nguyễn Mẫn Cán giới thiệu

Trong những nhà thơ nữ ở Vĩnh Long, có lẽ Ngọc Hải đến với thơ rất sớm. Thơ tình của chị không kém phần đần thắm, mượt mà, sâu lắng. Điều chúng tôi ngạc nhiên, trong cuộc sống bề bộn đời thường, chị là cây bút xông xáo trên nhiều lãnh vực sáng tác, trong đó có thơ. Cách đây mười lăm năm, Ngọc Hải đứng chung với Ngọc Hiệp trong tập thơ tinh đầu tiên mang tên “Tình thơ”, những bài thơ đánh dấu dư âm của cuộc tình đầu thắm thiết, mặn nồng, và thề nghiệm cuộc tình trăn năm như trò chơi may rũi:
Ta chơi may rũi đời mình Trái tim thử nghiệm cuộc tình trăm năm Em làm vợ, anh làm chồng Chờ cho bạc tóc, tình nồng lợt chưa (Trò chơi) |
| Bức ảnh treo tường | Truyện ngắn: Ngọc Hiệp
Khi thành lập công ty cổ phần rọi ảnh bằng máy tự động Minilab Digital, tôi quen Hương. Cả hai chúng tôi đều là cổ đông lớn của công ty. Hương vẫn còn độc thân dù tuổi đời đã quá ba mươi. Hương vừa có dáng vừa có duyên, và cũng có một mối tình… tan vỡ. Từ mối tình tan vỡ đó Hương trở thành một con người thích chinh phục và muốn chiến thắng. Trên đời này Hương không còn thiếu thứ gì ngoài tình chăn gối. |
| Ghi ở cầu Cần Thơ | Ngọc Hiệp
 Người đi nối lại niềm vui mới Cầu thả dây văng bờ Hậu giang Nửa chừng nhịp sập – niềm vui gảy Châu thổ chìm trong nỗi kinh hoàng
Phút chốc, vợ chồng sao ly biệt? Mẹ ngóng xác con dưới xác cầu Hy vọng mong manh trong đổ nát Con đợi cha về – Chẳng thấy đâu !
Khăn trắng chia nhau, lòng đau xé Nước mắt không sao rửa nỗi buồn Hương khói dật dờ bên mộ chí Nguyện cầu quê mẹ bớt đau thương
Ngày mai ai có sang sông Hậu Qua nhịp buồn xưa, ngã nón chào Phù sa ngày ấy pha màu máu Lởn vởn vong linh ẩn bóng cầu |
| Bạn văn trước nỗi đau |

Máu chảy ruột mềm. Sáng ngày 26 tháng 9 năm 2007, khi nhịp cầu dẫn trên ba trụ số 13 – 14 – 15 ở bờ bắc cầu Cần Thơ đổ sập đem lại nỗi kinh hoàng cho cả nước. Truyền thống dân tộc đã thôi thúc mọi người hướng về cầu Cần Thơ để xoa dịu bớt nỗi đau đang đè lên những nạn nhân trong biến cố lớn này. Cũng như mọi người, các anh chị em hoạt động trong lĩnh vục sáng tác văn học ở TP HCM và Vĩnh Long cũng như các xuất bản, nhà in, Chân quê thi hội và một số thân hữu của các nhà thơ nhà văn ở Thành phố HCM đã đóng góp được 22 triệu đồng để cứu trợ nạn nhân. Trong đó, Nguyễn Hữu Nhân (KS Phương Nam) 5 triệu đồng, nhà thơ Lê Thị Kim đóng góp 2 triệu, nhà thơ Nguyễn Bính Hồng Cầu (ái nữ của nhà thơ Nguyễn Bính) hiện đang công tác tại nhà xuất bản Văn Nghệ đã đóng góp 1 triệu, chị Nguyễn Thị Kim Thoa ở Nhà xuất bản Văn Nghệ đóng góp 1 triệu đồng, anh Hùng ở nhà in Fahasa cũng đóng góp 1 triệu đồng, chị Tân nhà in Fahasa 1 triệu đồng, dì Yến ở bao bì Thạnh Phú đóng góp 3 triệu đồng, nhà in Hoàn Hảo góp 2 triệu đồng và rất nhiều anh chị em khác không đến tận nơi thăm hỏi bà con bị nạn được cũng đóng góp với tinh thần của ít lòng nhiều. Tổng số tiền đóng góp lên đến 22 triệu đồng. |
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 > |