THƯ CUỐI NĂM
Các bằng hữu " QH 61-64" thân mến, Cứ mỗi lần bạn bè gặp nhau hay họp
mặt, chủ đề được nhiều người tán thưởng, chăm chú và tham dự
nhất vẫn là kể lại cho nhau nghe những mẫu chuyện đời giữa quý
thầy quý cô, chuyện thầy giám học giám thị, chuyện của lũ học
trò nhất quỷ nhì ma, chuyện giữa đứa này và đứa khác về ly chè
cái bánh ở quán mụ cai, chuyện "mi" chờ ai dưới Ðập Ða, "hắn"
trồng cây si bên này bên kia bến đò Thừa Phủ quyết "ve" cho được
một "o" Ðồng Khánh, chuyện dám nheo mắt với mấy "chị" Bán Công rồi
theo đuôi một nàng "Răng-Ðác".
ôi thôi, đủ thứ chuyện trên đời của những "thằng" Quốc Học
! Có nhiều lúc bạn bè ngồi lại cố nhớ tên
họ của những bạn cùng lớp, song luôn luôn hồi ức không bao giờ đầy
đủ. Tưởng như quãng đời còn lại của tụi mình
sẽ không có dịp trực tiếp gọi tên nhau, cùng nhau nhắc đến một
thằng "khốn" nào ngồi cùng bàn, học cùng khóa.Quốc Học vì nó đã
chìm vào quên lãng một cách âm thầm. Nói là âm thầm, nhưng kỳ thực trong lòng
mỗi đứa vẫn còn đó "âm bản" của một khuôn mặt, một con người,
một nhân cách đặc trưng. mà chỉ cần một gợi ý nho nhỏ là "hắn ta"
sẽ hiện nguyên hình bộ mặt thật dù đáng yêu hay đáng ghét ! Làm sao mà nhớ nỗi họ tên, năm sinh tháng
đẻ, bước thăng trầm học vấn, chuyển từ trường nào đến, học A.B.C.
nào trong ba năm Tam Nhị Nhất của từng thằng một ? Bây giờ, mỗi đứa mỗi phương "đi đâu, về
đâu", có thằng thành đạt, có thằng đang khốn đốn chyện áo cơm.
Ðứa đi Tây đi Mỹ, có đứa đã nằm lại giữa đèo heo hút gió làm
bạn với dế giun. Nhưng tận đáy lòng những đứa nào dù đói
no nếu còn sống, vẫn còn đó một góc riêng dành cho khung trời
Quốc Học muôn thuở đáng yêu và "hứa hẹn. sẽ quay về" ! Xin cám ơn bạn Trần Công Quy một lần nữa,
đã bỏ ra hơn một năm trời ròng rã để sưu tra từ các bản danh sách
cũ để lập lại một danh sách đầy đủ các đồng môn từ năm Ðệ Tam
(1961) và theo dõi cho đến khi chúng ta rời khỏi Trường mùa hè năm
1964. Ðây là một món quà sống động , đầy ý
nghĩa. đưa chúng ta về với những tháng ngày xưa cũ bằng một thứ
tình cảm uyên nguyên của một thời Quốc Học thân thương ấy. Có phải vì thế mà không gian, thời gian dù
cách xa hay gần gũi, dường như chúng ta "bằng hữu Quốc Học 61- 64"
vẫn tiếp tục gặp nhau, có nhau trong đời ! Thân ái. Hồ Ðắc Duy , Lê Duy Ðoàn , Nguyễn văn Sa . QH 61.64.
Sàigòn, ngày.tháng.năm 2000. Các bạn QH.61- 64 thân mến, Hằng năm cứ vào cuối đông tại quê nhà, các
anh em cựu học sinh Quốc Học Huế niên khóa 1961- 1964 lại bắt đầu
sửa soạn cho buổi HỌP MẶT TẤT NIÊN vào dịp trước khi đưa Táo quân
về Trời một ngày. Truyền thống đó tính đến nay đã 20 năm tròn
chẳn. Tình bằng hữu thân thương nhờ vậy càng thêm gắn bó, được vun
đắp và phát triển. Những cánh tay nối dài khởi đầu từ Huế-
Sàigòn lần lượt vươn xa đến Long Khánh, Nha trang, Úc, Ðức, Canada,
Hoa kỳ. Một số băng thơ nhạc đã được thực hiện,
món quà Xuân dành riêng cho gia đình QH.61- 64 như là một chút gì đó
để nhớ để thương và để biết. vẫn còn có nhau trên đời, ngoài món
quà vô giá của một xuân nào mà Trương công Quy _ người hiện nay
đang thay thế vị trí của thầy Văn Ðình Hy hơn 30- 40 năm trước_ đã
gởi đến các bạn trong nước cũng như ở hải ngoại : bảng Danh Sách
Những Học Sinh QUỐC HỌC 1961- 1964. Từ bảng danh sách này, chúng ta đã có dịp
trở về với một thời học trò, những gì đã qua, qua rồi. mà không
hề mất đi. Những tên gọi vẫn còn đó dẫu không là bảng vàng bia
đá, song làm rạo rực lòng nhau không thua kém một thuở yêu đầu :
đấy là tình yêu - tình bạn ! Ðây, tên những thằng tưởng chừng không thể
nhớ, nhớ những thằng không cần phải gọi đến tên, những thằng ngỡ
khó lòng gặp lại. Tên những thằng đã thành đạt, đứa tiếp tục lao
đao, đứa "cấm túc" tại quê nhà, thằng phiêu bạt viễn xứ. Rồi tên mi tên tao, thậm chí tên bạn chưa
chịu nhớ ra chỉ lo nhớ tên "cô nàng" của bạn.Tất cả đột nhiên
bùng dậy, trở về đôi lúc bắt nguồn từ một chi tiết gợi ý, một
kỷ niệm hay một sự cố nho nhỏ nào đó từ quá khứ xa xăm : thằng
này "ăn một lúc hai quả vịt luộc" vì ngủ gà ngủ gật trong giờ
học, thằng nọ..dám vẽ chân dung người yêu đẹp như cô giáo. Ngớ
ngẩn hơn, có thằng trả bài cho thầy lại đọc nhầm thơ mình thay vì
thơ Tú Xương, Nguyễn Khuyến. Mới ngày nào theo mẹ đến trường, khóc òa
khi vào lớp rồi trở thành những thiếu niên mười bốn mười lăm "ham
học gần như ham chơi", "ngoan như điên mà quậy cũng như giặc"! Ngoảnh
lại giờ đây, "thằng mô thằng nớ"chưa hẳn già song đâu còn trai
trẻ nữa ! Quay ngắm dung nhan những bà vơ hiềnï, ôi. "tóc xanh em
đôi sợi đã.vô thường !" mà thấy thương quý làm sao ! Con cái thì
đứa cưới vợ đứa gả chồng, cháu nội cháu ngoại inh tai điếc óc.
Hóa ra, tự bao giờ tụi mình đã thành những. "thằng cụ non dẫu
dường như vẫn chưa nên nết": gặp nhau tranh ăn tranh uống, một thằng nằm xuống cả tụi
sụt sụt sùi sùi bàn bàn họp họp, chuyện chưa đâu vào đâu đã rủ
nhau nguyền rủa thằng này quậy phá thằng kia.trù cho nóchết bụi
chếtbờ đâu cho khuất mắt, để thằng nào "rủi ro" còn sống
có dịp khóc thuongcho nó đả ! Thì ra, trách gi năm sáu mươi tuổi vẫn bị mấy bà chê là.một bầy con
nít ! Các bạn thân mến, Hôm nay, cùng nhau họp mặt tất niên và
chuẩn bị đón mừng năm mới, lẽ ra niềm vui đã rất toàn vẹn. Nhưng không, dư âm và dư ảnh của trận lũ
lụt vừa qua tại miền Trung, đặc biệt riêng với Huế - quê hương Quốc
Học.vẫn còn đâu đó trong tâm trí của mỗi chúng ta. Huế tang tóc và hãi hùng, Huế tả tơi và
vắng lặng. Huế không còn những con đường trăng, Huế bùn non và
rác thải, xác người xác vật. Huế không chỉ là những cơn mưa triền
miên thúi đất, mà Huế bây giờ núi sông sạt lở, hoa màu mất
trắng. Huế còn rực rỡ chăng chỉ rực rỡ với đủ
thứ sắc màu "thời trang quốc tế". Trẻ cũng như già, trai cũng
như gái, thành thị lẫn thôn quê, đồng bằng duyên hải hay thâm sâu
cùng cốc.Ðâu đâu cũng "thời trang bình đẳng và thoải mái": quần
là áo luọc, áo đầm,vét tông chơi chung bộ với sọt trắng quần
bò...Váy ngắn đỏ mô đen Paris 99 mặc ngoài, váy dài thổ cẩm nội
địa mặc trong, Tây Tàu hỗn hợp.và đồng loạt "đi chân không" chẳng
khác gì nàng bá tước kiều diễm trong phim thuở nào. Nhưng đấy là. "thời trang cứu trợ": quần
áo thu thập từ bốn phương gởi về giúp người dân Huế cấp thời chống
rét, bởi dòng nước dâng cao trên chục mét trước đó đã cuốn trôi
hầu hết tài sản "áo vá, quần nâu, guốc gỗ, nón lá" của họ. Ai hiểu được một hai tháng trước đây, những
người dân xứ Huế trong những bộ trang phục nghiêng nước nghiêng
thành ấy đã sống cầm hơi hàng tuần lễ bằng nước mắt, bằng niềm
hy vọng mong manh hướng về những người thân, những người bạn, những
tấm lòng vàng tự năm châu bốn bể. Và cũng không ai hiểu được sau khi mất trắng
kể cả phương tiện mưu sinh, vốn liếng, giống má, nhân lực.người
dân cố đô sẽ tồn tại như thế nào trong nhưng ngày tháng tới: trẻ
mất cha, vợ mất chồngï, nhà cửa trường lớp ngổn ngang, sách vở
rách nát, dịch bệnh đe dọa, cơm gạo. Dẫu chúng ta, những thành viên
Quốc Học trong và ngoài nước đã nhanh chóng và tích cực, bằng cách
này hay cách khác.có mặt tận nơi cũng như trao tay tận chỗ cho hàng
trăm ngàn đồng hương khốn khổ vì thiên tai những món tiền, quà cần
thiết dù rất tối thiểu. Như muối bỏ biển song" có còn hơn
không". Khổ đau thì quá đỗi vô cùng nên lắm lúc "lực.tưởng
như bất tòng tâm","tình.tưởng như có như không". Các bạn thân mến, Lời nói e không lấp được những đầy vơi vốn
rất muôn thuở đối với người dân xứ Huế, nhất là vào những lúc
như lúc này _ chúng ta, vợ con
chúng ta.những con người mà trong quá khứ đau khổ vốn đã quá dư
thừa, cay đắng chẳng ai dám cho rằng quá thiếu, đang muốn tạm quên
bao nỗi nhọc nhằn, quẳng gánh lo đi để vui sống. Nhưng trót là
người dễ gì tim chúng ta hóa đá, nên "một chút tâm tình cùng nhau",
ít nhiều hướng về Quốc Học Huế _ quê hương trong giây phút đầm ấm
và thiêng liêng này hẳn không có gì. gọi là rất lạ ? Một lần nữa, xin thay mặt toàn thể bằng hữu
QH Huế 61- 64 trong nước, chúc các bạn cùng gia đình một năm mới
hạnh phúc,sức khoẻ và thịnh vuọng. Thân ái, Thay mặt Cựu HS/QH61- 64 tại Việt
Nam. HỒ
ÐẮC DUY- NGUYỄN VĂN SA |