Họp Mặt Cựu Học sinh Quốc Học 1961-1964 (Lần thứ 21)

                          

Do con rắn cố tình trườn thêm một tháng tư (nhuận) nên lần họp mặt  này (22 tháng chạp Tân Tỵ) tương đối muộn màng.

Ðể cuộc gặp gỡ không mang tính khách chủ, ban tổ chức quyết định không gởi giấy mời như mọi năm. Những cựu học sinh Quốc Học Huế của ngày rất xa ấy giờ đã gần qua cái ngưỡng "ngũ thập tri thiên mệnh" dư hiểu vị trí không thể thay thế trong nhau nên hầu hết đã sớm ghi vào bộ nhớ đến hẹn lại veà.

Về đâu nhỉ, từ  thuở khai thiên lập địa nào có một địa chỉ cố định cho ngày hội của mấy ông trời con : đầu đường, góc phố, quán lá, biệt thự. đâu có vợ con, bằng hữu ở đấy chẳng là quê hương ?

Vậy là bằng mọi phương tiện truyền thông từ thời thượng cổ mang dáng dấp truyền khẩu đến hiện đại qua phone, máy nhắn hoặc e-mail.có hình thức báo tin nào mà lũ cựu nhất quỷ nhì ma không tận dụng. Cuối cùng, mọi người cũng tạm yên tâm với quyết định chọn mặt bằng quen thuộc của thằng bạn dễ chịu nhất trong nhóm - Phúc A, làm nơi diễn ra hội nghị Diên Hồng cho những bô lão QH61-64 !

Nhưng có lẽ giận bạn bè hơn một lần "giàu đổi hangï, sang đổi ổ" năm ngoái năm kia, Phúc A đã giả đui giả điếc bỏ mặc cơ ngơi của hắn trong cảnh "dấu xưa xe ngựa, nền cũ lâu đài" đầy sự hoài cổ :

                          "Rải rác khắp nơi phân chó ỉa,

                            Lem luốc tường xưa cứt gián đầy" !

khiến tụi này sau khi tiếp thu.một phen chùi lau mệt nghỉ !

Dĩ nhiên vừa làm vừa rủa "ăn ở thế này đây, hà cớ gì hắn vẫn sống qua được cái tuổi lục tuần được nhỉ" !

Mười chín giờ, khai mạc.

Quý thầy cô, bạn bè, vợ con.(đáng buồn là vắng mặt con cái) mọi người tuy có phần xơ xác hơn vẫn lần lượt "gặp hôm nay như đã hẹn xưa rồi" !

Sau diễn văn chào mừng là phần giúp vui.

Thành phần ca sĩ tự nguyện vẫn là những mầm già chưa một lần đi lên đã vội.tuột xuống. Ðức múa nhiều hơn hát, chừng như nhân cơ hội anh thử thao dượt chuẩn bị cho việc "lên đời" sắp tới của mình : bước thêm bước nữa !

Nghe đâu tay nghệ sĩ múa này đang vận động nhân sự tham gia đoàn đại diện nhà trai đi họ, xem chừng khá căng do phản ứng ngầm của quý bà ! Về cánh đàn ông, phó mặc bạn độc diễn không đành song nhận lời thì.phải ngó trước ngó sau. Thằng mô hí hửng ắt dễ bị vợ ngộ nhận "đồng lõa nhằm tạo tiền lệ cho nhau" là tiêu tan sự nghiệp tề gia hay chí ít cũng bị mè nheo hư bột hư đường những lúc chiều xuống.

Theo kế hoạch được tiết lộ, những mặt mo nào vì thương bạn dám gồng mình sẽ tự động phân tán mỏng tại nhiều địa điểm khác nhau ngồi đợi giờ Gø, chú rể pip-pip lập tức tập kết theo kiểu nhà binh - gọi là "ém quân" - tại một tọa độ bí mật thay vì xuất phát tại nha,ø nhằm né tránh búa rìu dư luận làm nhụt chí khí nam nhi.!

Thương thay anh chàng đa đoan, độc lập tự do không muốn lại muốn một lần nữa tái hội nhập với gông cùm xiềng xích sống lại thời kỳ đồ đá "xuất giá tòng thê" !

Ðã chọn lựa tất phải trả giá, chưa gì giọng hát hắn ta ít nhiều vơi dần khí thế. Bao nhiêu công lực hẳn đã tiêu tán theo ngày tháng mưu cầu chuyện riêng tư dù.hợp pháp. Chỉ tiếc khâu chuẩn bị dư luận quần chúng chưa thuyết phục lắm, do vậy lực lượng phản ứng nhanh của qúy bà đã thiết lập một tòa án binh chờ xét xử vắng mặt bất cứ tên nghịch phu nào toan tính xé rào : hình bóng người bạn sớm khuất chưa kịp phai mờ và lương tâm của phe búi tóc vẫn còn thổn thức !

Nghĩ cho cùng phụ nữ Huế xưa và nay vẫn luôn rất.Huế, chúng ta đành phải trân trọng chờ một sự khả thứ dựa vào thời gian, thế thôi.

Phần những thằng còn lại hãy lấy đó làm gương, dập tắt ngay đi nguyện vọng dẫu có chân thành và vô tư như. ý thơ (?) nịnh vợ vừa vụng về vừa phản tác dụng của anh chàng nào đó :

"Mình vừa là chị, là em

 Tấm lòng người mẹ, trái tim bạn đời.

 Mai này đến lúc chia phôi

 Hai ta ai sẽ là người tiễn nhau ?

 Nghĩ mình chịu lắm thươmh đau

 Tôi xin làm kẻ đi sau đỡ mình"

Làm kẻ đi sau.đỡ "mình" ư , còn lâu quý bà mới tin !

Khôn hồn thì xin hóa "hư vô" trước đi may ra sẽ được yên thân, còn được tiếng giúp mấy bà hội đủ điều kiện "tiết hạnh khả phong" !

Riêng lãnh vực đặc sản, thơ - lạ lùng thay như buổi chợ chiều.

Từ ngày "nhà thơ lớn" Nguyễn văn Trai (ở Việt Nam không có nhà thơ nhỏ hay nhà thơ vừa, chỉ toàn nhà thơ lớn) sang Mỹ, để lại một bài thơ nặng ký (?), một nàng thơ như trăm ngàn nàng thơ khác quyết đi vào thơ của bất cứ ai nhằm tạo dáng với nỗi buồn sớm nắng chiều mưa ! Ừ, bao nhiêu bóng hình phụ nữ  đã đi vào thơ Trai, chỉ tiếc đi vào rồi lại đi ra tựa con kiến leo phải cành đào "gặp phải cành cụt leo vào leo ra" !

Liệu giờ đây Trai "hóa đá phía bên tê" chưa hay đang nuối tiếc thà veà "khiêng đá ở bên ni"hầu tiếp tục nuôi dưỡng một giấc mơ phi thực về sự đầy vơi của một mối tình ?

Ðiền vào khoảng trống, may mắn có giọng thơ ngâm cũng của một Trai khác (Trai cup) bất ngờ mọc lênï. Anh đọc thơ rất hay, khổ nỗi thơ người chứ không phải thơ mình, trong lúc tiêu chí của mục đọc thơ trong buổi họp mặt là tuyệt đối xài cây nhà lá vườn dù là thơ con cóc hay siêu thực, đầu voi đuôi chuột !

Tiếng hát về khuya của phu nhân Nguyễn. cũng thế, một góp phần đầy thiện chí - nhưng đáng tiếc thay, nói theo cách nói đang rất phổ biến - "sự góp phần khách quan" của chị có tác dụng khác nào một lời cảnh giác, rằng "đã đến lúc phải tạo cho những cuộc họp mặt trong tương lai một sinh khí mới".

Nói chung, dù khá buồn buổi họp mặt thứ 21 vẫn chan chứa tình. Chính tính cách gia đình sâu nặng của thứ "tình bạn tuổi tròn trèm sáu mươi" (chủ đề lần họp mặt thứ 21) đã tạo một sự-ràng-buộc-bất-thành-văn vừa rất-khó-sống-vừa-rất-đáng-yêu, một sự ràng buộc tinh thần khó giải thích hoặc không cần phải giải thích giữa các thành viên QH-Huế 61- 64 với nhau.

Một vấn đề khác không thể không đề cập đến là có nên sử dụng chùm từ "gia đình Quốc Học" thay cho tên "nhóm" QH/61-64 hay không, bởi tính thiếu "thuần chuẩn 61-64" giờ đây ?

Tỉ lệ nhập cư của các thành viên các niên khóa sau, thậm chí của những tay ngoại đạo với số lượng mỗi năm mỗi khả úy, đành rằng thể hiện tinh thần ái hữu là đáng mừng. Song lực bất tòng tâm, chúng ta sẽ quản lý như thế nào và lấy gì nuôi dưỡng nếu không lặp lại điều chẳng đặng đừng : quyên góp hoặc thu nhóm phí ?

Bấy giờ với tham vọng nhân rộng niềm vui mang tính đại trà, liệu chúng ta có tránh được cảnh huống sớm muộn cũng dẫm vào dấu chân của nhau, nặng hình thức quảng cáo và nghiêng phần ăn.uống, nói cách khác là tái hợp tấu một điệp khúc bất khả ?

Cần tách riêng để tồn tại trong bầu không khíï ấm áp của một gia đình nho nhỏ hoặc tiếp tục bành trướng một hợp chủng quốc, rời rạc rồi tiêu diêu ?

Không tính trước sớm muộn sẽ ngậm ngùi hót cho vừa.tụi mình nghe thôi "thương.thì rất thương" nhưng hẹn kiếp sau mới có thể "cùng sánh bước lang thang" !

 Ðề nghị các bạn nửa vòng trái đất bên kia, góp ý !

                                                                                      

Thay mặt nhóm QH61-64

          NGUYỄN VĂN SA lược ghi