TÔI ĐEM DỆT LẤY THÀNH KHUNG VẢI
Công Tằng Tôn Nữ Á Nam

Anh đến rồi anh cũng lại đi
Thổi lên ngọn lửa đó làm chi
Tình yêu đã tắt từ lâu qúa
Làm rộn người ta có ích gì

Anh để tôi yên có đươcï không ?
Khơi chi sóng dậy của giòng sông
Mà tôi đã cố ngăn con nước
Mười mấy năm rồi anh biết không

Cứ nghĩ là tôi đã chết rồi
Là tôi đã chết thuở xa xôi
Từ khi tôi biết tôi không phải
Là của riêng anh chỉ một người

Nghỉ lại bây giờ vẫn giận anh
Hồn tôi thì qúa đổi mong manh
Dày vò nhau thế còn chưa đủ
Nói dối nhau chi chuyện của mình

Tôi gởi tình yêu trong mắt anh
Gởi theo thao thức của riêng mình
Nhờ anh giữ hộ nghìn năm nửa
Để mãi đời tôi vẫn nhớ anh

Thuở ấy mưa sa rụng lá vàng
Gió đông tắm ướt vạn lời thương
Dưới mưa ngõ vắng mình hai đứa
Lặng lẻ bên nhau cuối chặn đường

Giấc ngũ nàoyên cứ mỗi đêm
Bâng khuâng bóng nhảy gió sau rèm
Tưởng anh bên gối tay rời mộng
Ôm cứng hửng hờ để lảng quên

Tôi đã cho anh cả cuộc đời
Những gì thầm kín ở trong tôi
Những gì anh đã không kiềm giử
Một phút ngàn năm đó mất rồi

Để lại đời tôi một vết thương
Những lời âu yếm những yêu đương
Những giòng nước mắt thầm sung sướng
Những bước chân quen đã lạc đường

Đừng khơi tình dậy nữa nghe không ?
Tôi biết rằng anh đã đổi lòng
Tôi biết rằng tôi vừa đánh mất
Tình yêu thần thánh đã cho không

Đã cố quên đi những nổi buồn
Một lần dang dở với yêu đương
Mà tôi đã khổ thời hoa mộng
Vì có qúa nhiều những vết thương

Càng nói lại càng chỉ khổ thêm
Nhắc chi chuyện củ quá êm đềm
Những ngày hoa bướm thiên đường ấy
Đã chết theo ngày tháng lảng quên

Dể gì xoá được phải không anh
Giọt nước mắt kia cũng phải đành
Mang xuống nắm mồ anh dọn sẳn
Thiên thu thì cũng chỉ riêng mình

Tôi hận qúa rồi anh biết không ?
Bao nhiêu đau đớn ở trong lòng
Tôi đem dệt lấy làm vuông vải
May áo liệm người chẳng thủy chung

Công Tằng Tôn Nữ Á Nam