Bột Ngọt Gây Teo Não và Nhiều Bệnh Hại
( Minh Hà, 30 Jan 1996)
Theo giới quan sát, ở Việt
Nam, năm 1996 là mốc phát triển mới của công nghiệp bột ngọt Việt
Nam. Tại Hoa Kỳ, sự giàu mạnh của công nghiệp bột ngọt đã từng
ngăn chặn sự phát hiện ra các tác hại của nó đối với sức khỏe con
người. Theo nghiên cứu, nếu ăn nhiều bột ngọt thì trẻ em sẽ bị teo
não, lú lẫn! Một nghiên cứu của tiến sĩ tâm thần học Viện Ðại Học
California Arthur D. Colman cho thấy, có khoảng 30% dân chúng bị những
phản ứng nguy hại, khi ăn phải bột ngọt.
Bột ngọt, thực chất là
một hóa chất với tên gọi Monosodium Glutamat "MSG". Ðó là
chất muối của acid glutamic, được sử dụng như tác nhân gây vị cho
những thức ăn kém vị ngọt. Tuy không phải là một acid amin thiết
yếu, nhưng glutamate là một chất quan trọng kích thích hệ thần kinh.
Chính vì vậy, đã có một thời, người ta cho bột ngọt là bổ não, có
thể chữa được bệnh nhức đầu!
Nhưng không phải vậy. Thực
tế, nếu dùng bột ngọt nhiều quá, thì chính glutamate ngoại sinh
"dư thừa" này sẽ gây rối loạn hoạt động não, dẫn đến suy
thoái não. Chưa kể gan và thận do phải làm việc cật lực để thải
hồi độc chất acid amin này, dẫn đến bị suy yếu và gây nhiều rối
loạn. Tổ Chức Y Tế Thế Giới "WHO" và Tổ Chức Lương Nông
"FAO" của Liên Hiệp Quốc đã nhiều lần khuyến cáo không cho
trẻ em dưới 6 tuổi dùng bột ngọt và các thức ăn chế biến có bột
ngọt.
Ðối với người lớn, tránh
dùng chừng nào tốt chừng ấy. Cấm dùng cho phụ nữ có thai. Ngoài ra,
một số tác hại khác của bột ngọt: mập phì, trầm cảm, đái đường ở
người có nguy cơ cao, và nhiều loại bệnh tim mạch khác... Sự hạn chế
sản xuất bột ngọt xảy ra khá muộn màng: Năm 1970, Cơ Quan Kiểm Soát
Thực Phẩm Hoa Kỳ "FDA" và nhiều quốc gia khác như Pháp, Anh
đã chính thức cấm sử dụng bột ngọt cho trẻ em. Tại Pháp hoàn toàn
không thể tìm thấy bột ngọt ở bất cứ cửa hàng và siêu thị nào
"ngoại trừ tiệm ăn Taøu". Không thấy có quảng cáo
bột ngọt trên các phương tiện truyền thông.
Nhưng ở Việt Nam, bột ngọt
lại đang 'bành trướng'. Từ sản xuất và mức tiêu thụ 8,000 tấn năm
1980, đến năm 1994 đã tăng lên gấp 10 lần. Dự đoán, nhu cầu bột
ngọt đến năm 2000 vào khoảng 85,000 tấn và năm 2005 là 100,000 tấn.
Hiẹn cả nước có 5 cở sở sản xuất bột ngọt có vốn đầu tư nước
ngoài với tổng cộng công suất giai đoạn 1 là 29,000 tấn/năm.
Giai đoạn 2 "1997"
khoảng 110,000 tấn/năm. Chưa kể hàng chục tấn bột ngọt đã và đang
được Bộ Thương Mại Việt Nam cấp quota nhập và được chuyển lậu từ
biên giới. Ðã có ý kiến báo động: 'Việt Nam đang trở thành 'bãi
thải' bột ngọt'... Tài liệu nghiên cứu của tiến sĩ Phạm Văn Tất.
Từ cuối năm 1994, chính
phủ Việt Nam đã có thông báo 'không khuyến khích đầu tư sản xuất
bột ngọt'. Nhưng, sản xuất vẫn đang vượt cầu. Chưa ai nghĩ đến chuyện
hạn chế quảng cáo bột ngọt. Chính những chiến dịch quảng cáo rầm
rộ, phân phối bột ngọt đã và đang làm dân chúng ngộ nhận bột ngọt
như là một món phụ gia cần thiết, trị cả nhức đầu, đau răng.
Tiến sĩ Arthur D. Cilman,
giáo sư lâm sàng khoa tâm thần Viện Ðại Học California tâm sự: 'Tôi
đã viết một bài về tác hại của bột ngọt. Ngay lập tức, Hiệp hội
bột ngọt đã chi hàng triệu dollars mở chiến dịch báo chí chống lại
tôi. Họ đe dọa cắt quảng cáo trên các báo định đăng tiếp bài của
tôi! Họ thuê một đồng nghiệp của tôi ở đại học Harvard đến gặp
tôi, ngỏ ý tài trợ để tôi làm một chương trình nghiên cứu khác,
đừng tấn công bột ngọt"..
Tây phương thường nói đến
'Hội chứng nhà hàng Tàu' với các triệu chứng điển hình khi ăn phải
các thức ăn có nhiều bột ngọt: nhức đầu, đỏ mặt, đau ngực, sốt và
rối loạn tuần hoàn. Người ta cũng ghi nhận ở một số người thường
xuyên bị rối loạn như: suyễn, cảm, đau thắt ngực, tê mặt... là do
không dung nạp bột ngọt. Vì vậy, càng ít dùng bột ngọt càng tốt.
Ðặc biệt là cần tránh tối đa cho trẻ em dưới 6 tuổi không dùng bột
ngọt.