TRỜI KHÔNG THƯƠNG
Nguyên Khôi Tống châu Khôi
 
Dân tộc ta bao trăm năm khốn khổ
Khốn khổ giặc ngoài, khốn khổ giặc trong
Mẹ Việt Nam từng thế hệ long đong
Vai cằn cỗi , ngâm mình trong bom đạn
 
Da thịt mẹ được bao lần lành lặn
Không ngoại bang cũng rách nát anh em
Nhớ thương con, mẹ nuốt lệ từng đêm
Con tan tác, mẹ ôm sầu một bóng
 
Trời không thương mẹ Việt Nam lận đận
Bầy con ngoan, mỗi đứa một phương trời
Thằng nghịch tử, dày xéo thêm tả tơi
Xác thân mẹ, đã nghìn năm còm cõi
 
Trời không thương nên hàng năm hành hạ
Bão lụt thiên tai, tội nghiệp dân mình
Góc trời Việt nam toàn những vô minh
Thương quá dân con, trời ơi có thấu
 
Mẹ con đói, đứa con con mệt lã
Bếp tắt rồi, cây quẹt cũng mất tăm
Năm ngày qua, ba con chỉ biết nằm
Trên gác tạm, âu lo nhìn nước lũ
 
Xung quanh con, chẳng còn một ai cả
Chắc chết rồi, đâu từ tối hôm qua
Con nước lên nhanh, vần vũ phong ba
Trời không thương đâu đâu cũng phải tội
 
Nước nước, trời ơi đâu cũng thấy nước
Nước ngập ruộng đồng, nước ngập dân con
Nước cuốn mất mẹ, cha cũng không còn
Ðứa bé lên ba, cuốn trôi ra biển
 
Khổ đau ngập trời kể sao cho xiết
Trời không thương tội lắm trời ơi
Cha mẹ đã già, ba đứa con thơ
Ôm nhau đói, ôm nhau chờ nước cuốn./-
 
Nguyên Khôi Tống châu Khôi
Dallas, TX.12/99