ĐỢI CHỜ
Trương Công Qui

Em đi rồi để nhớ nhung ở lại
Ngỏ vắng dài thêm hun hút cô đơn
Ðã bao năm giá lạnh cả tâm hồn
Xa cách quá nên nghe lòng vời vợi
Em không đến mà sao ta cứ đợi
Cả đất trời như đứng lại chờ mong
Những ngày qua ôi tuyệt diệu vô cùng
Thương biết mấy đôi môi hồng tươi thắm
Ðời là mộng cho tình ta say đắm
Khách trần ai, ai dễ thóat phong trần
Nhớ thương nhiều cho nặng kiếp gian truân
Vương vấn mãi với tháng ngày kỷ niệm
Chiều cứ đến , sợi nắng buồn tắt lịm
Gió xôn xao ấp ủ bóng hình xưa
Nghe bâng khuâng giọt nhớ đọng tâm tư
Ðời hoang vắng mà sầu chưa thấy cạn
Không có em như ngày không ánh sáng
Thuyền lãng du trôi dạt đến phương nào
Bến tịch liêu còn gợn sóng lao xao
Sương khói phủ vẫn không mờ nhân ảnh
Ðếm từng đêm giữa ngàn sao lấp lánh
Ta chờ em lạnh buốt cả tâm hồn
Thương một đời ôi gối chiếc cô đơn
Ta vẫ đợi dù tháng năm nghiệt ngã

Trương Công Qui