Thơ của: Công Tằng Tôn Nữ Á-Nam
Phu nhân BS Hồ Ðắc Duy

HAI BÀI THƠ CỦA MỘT CHUYỆN TÌNH CÁCH ÐÂY GẦN 40 MƯƠI NĂM

MAI EM VỀ HUẾ

Mai em về Huế có buồn không ?
Có thấy bâng khuâng sống cạnh chồng
Có thấy lòng mình se thắt lại
Bởi vì trong ấy có người mong

Mai em về Huế có buồn không ?
Nắng quái sân ga thật lạ lùng
Tàu đã xa dần trong khói bạc
Anh buồn thơ thẩn đứng ngùi trông

Mai em về Huế có buồn không ?
Dấu ấn năm xưa đẹp quá chừng
Dư vị vẫn còn đeo đuổi mãi
Trong từng giấc ngủ nhớ mênh mông

Mai em về Huế có buồn không ?
Mưa trắng quanh em gió lạnh lùng
Có nhớ tìm nhau khi trốn học
Cùng nhìn mưa tạt nước qua song

Mai em về Huế có buồn không ?
Anh hỏi sao em vội lấy chồng
Cái thuở ngày xưa chi lạ rứa
Em cười, em nói: lấy cho xong

Làm khổ người ta đó biết không ?
Nói chi lời ác rứa vô cùng
Nói rồi còn hỏi người ta nữa
Em hỏi ngày xưa : yêu lắm không ?

Em hỏi ngày xưa : yêu lắm không ?
Trách anh không cưới hỏi cho xong
Trách anh không nói cho thầy mẹ
Ðem đến nhà em một quả bồng

Mai em về Huế có buồn không ?
Nghinh xuân mai nở , nụ hoa hồng
Vàng mơ aó lụa thời con gái
Bứt sợi tóc mai gói lại giùm

Một sợi tóc mai , sợi chỉ hồng
Lời xưa anh nói nhớ hay không
Tóc em làm gối khi anh chết
Dệt vải liệm người sống thủy chung

Mai em về Huế có buồn không ?
Anh gởi cho em một tấm lòng
Gói lại bằng nghìn câu thương nhớ
Nghìn câu bằng một chử .... không

Sài gòn 8/12/97

TRẢ LẠI CHO ANH

Em đọc thơ anh đến nát nhầu
Kkóc thầm không biết đã bao lâu
Nằm im ôm gối mà thao thức
Chỉ tiếc vì mình không lấy nhau

Tha thứ cho em thuở bấy giờ
Lấy chồng mà tưởng chuyện vu vơ
Lấy chồng cứ tưởng như may áo
Trang điễm cho giàu thêm tuổi thơ

Dạo ấy em nào có biết chi
Khăn vành áo đỏ pháo vu quy
Làm dâu nhà đó người ta qúy
Vì thế mà em quên hết đi

Chợt bửa đông sang gío lạnh về
Giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya
Bổng nhiên chợt nhớ anh quay quắt
Em cố dằn lòng quên hết đi

Nào dể gì mà quên được đâu
Cố quên thì lại : Nhớ : Thêm sầu
Cố quên thì lại càng thêm nhớ
Một chút tương tư đã bắt đầu

Từ đó hằng đêm cứ mỗi đêm
Tình anh quấn chặt lấy em thêm
Tình anh đâu đó trong không khí
Em ngỡ rằng anh đang ở bên

Em đã ngoại tình anh thấy không ?
Ở trong tư tưởng cạnh bên chồng
Ðồng sàn dị mộng anh nào biết
Em vẫn ôm hoài nổi trống không

Em vẫn ôm hoài nỗi trống không
Hoang mang vây kín khổ vô cùng
Chung quanh đầy cả hương tình củ
Nghĩ đến mà đau đớn cả lòng

Chuyện đã qua rồi mấy chục năm
Nhưng sao vương vấn vẫn âm thầm
Mà sao lòng vẫn còn run rẩy
Khi thấy bóng người thoáng trước sân

Gởi trả cho anh cả cuộc đời
Kiếp này không sống được thì thôi
Xin cho mai mốt khi em chết
Em sẽ hóa thành sợi tóc mai .

CÔNG TẰNG TÔN NỮ Á NAM
Saigon 8/12/97

HAI BÀI THƠ CỦA MỘT CHUYỆN TÌNH CÁCH ÐÂY GẦN 40 MƯƠI NĂM