HAI BÀI THƠ CỦA MỘT CHUYỆN TÌNH CÁCH ÐÂY GẦN 40 MƯƠI NĂM
MAI EM VỀ HUẾ
Mai em về Huế có buồn không ?
Nắng quái sân ga thật lạ lùng
Tàu đã xa dần trong khói bạc
Anh buồn thơ thẩn đứng ngùi trông
Mai em về Huế có buồn không ?
Dấu ấn năm xưa đẹp quá chừng
Dư vị vẫn còn đeo đuổi mãi
Trong từng giấc ngủ nhớ mênh mông
Mai em về Huế có buồn không ?
Mưa trắng quanh em gió lạnh lùng
Có nhớ tìm nhau khi trốn học
Cùng nhìn mưa tạt nước qua song
Mai em về Huế có buồn không ?
Anh hỏi sao em vội lấy chồng
Cái thuở ngày xưa chi lạ rứa
Em cười, em nói: lấy cho xong
Làm khổ người ta đó biết không ?
Nói chi lời ác rứa vô cùng
Nói rồi còn hỏi người ta nữa
Em hỏi ngày xưa : yêu lắm không ?
Em hỏi ngày xưa : yêu lắm không ?
Trách anh không cưới hỏi cho xong
Trách anh không nói cho thầy mẹ
Ðem đến nhà em một quả bồng
Mai em về Huế có buồn không ?
Nghinh xuân mai nở , nụ hoa hồng
Vàng mơ aó lụa thời con gái
Bứt sợi tóc mai gói lại giùm
Một sợi tóc mai , sợi chỉ hồng
Lời xưa anh nói nhớ hay không
Tóc em làm gối khi anh chết
Dệt vải liệm người sống thủy chung
Mai em về Huế có buồn không ?
Anh gởi cho em một tấm lòng
Gói lại bằng nghìn câu thương nhớ
Nghìn câu bằng một chử .... không
Sài gòn 8/12/97