ĐÓN XUÂN MUỘN
Lê đình Hạnh

Bây giờ chắc em đã ngũ
Ta vẫn còn thức để đón giao thừa
Trời tháng chạp đổ những cơn mưa lớn
Gió lạnh thổi về trên những xác lá bơ vơ
Thân ta chừ đây quạnh quẻ
Một mình , một ly trà nóng
Dối bóng ngọn đèn trong căn nhà quanh hiu
Năm mươi tuỗi đã qua đi , như một cành cây mục
Ta đón xuân của một kẻ lở thời
Không háo hức , không ảo tưởng
Cũng chẳng vui cười
Ta cũng có một thời sống bên em
Với những ngày xuân đầm ấm
Dẫn nhau đi trong ngàn hoa sắc thắm
Em tươi cười , tình nở rộ trong tim
Chao ôi , xuân đến quá ngọt mềm
Ta ôm hết cả tình em trinh nữ
Mới đó , năm tháng qua trong khỏanh khắc
Mấy mươi năm ta trôi nỗi bọt bèo
Ðời buồn vui trong cuộc sống cheo leo
Xuân cứ đến nhưng lòng ta thôi xao xuyến
Cũng đêm nay xuân lại đến
Bên ly trà nóng , ta lại một mình
Ta ngồi thức chong đèn suốt thâu đêm
Gió bên ngòai vẫn thổi
Biết có ai để cùng đón một mùa xuân

Lê đình Hạnh
Huế tháng giêng năm 98

 

GỞI CHO HỔ ĐẮC DUY
& NGUYỄN QUỐC VỌNG

Mi về lại Huế có vui không ?
Có thấy ngàn hoa mặc áo hồng
Có thấy con tim mình rộn rả
Như ngày mình thuở nhỏ bông lông

Mi về lại Huế có vui không ?
Bằng hửu ngày xưa quá mặn nồng
Họp mặt mấy thằng ôn chuyện củ
Chuyện tình muôn thuở đã bao năm

Mấy đứa chừ đây đầu đã bạc
Thằng thì hói tóc, đứa pha sương
Uống ly rượu đắng nghe như mật
Mai bước ra đi có ngập ngừng ?

Trở lại Tha phương (1), mi nhớ không ?
Ðường cây ươm nắng tỏa hương nồng
Bao nhiêu tình cảm thời niên thiếu
Mi bỏ mà đi có nặng lòng ?

Lê đình Hạnh

 

(1) Nguyên văn của tác giả Saigon (Uùc Châu)