BÀI THƠ KHÔNG CÓ TÊN
Lê Ðình Hạnh

 

Khi ta gởi thư cho bạn
Ta kèm theo một bài thơ
Có lẽ đời ta có rất nhiều ước mơ
Mà ta không nói cũng không bao giờ có
Cho nên suốt đời ta vẫn cứ bơ vơ
Cứ mỗi chặng đường là một kỷ niệm
Có ai hay ta vẫn nhớ vẫn buồn
Con đường Lê Lợi ngàn năm vẫn xanh lá
Thân ta đây sống vất vơ ngàn ngã
Sấp ngữa rồi tay vẫn trắng tay
Ðêm nay ta ngồi uống say
Những giọt rượu buồn như những bài hát
Có ai uống cùng ta để nghe đời bớt tẻ nhạt
Có ai cùng ta để ôm quá khứ vào lòng
Khi ta viết thư cho bạn
Ta gởi theo một niềm thân ái
Của những tháng ngày dài
Trên con đường sót lại
Vết chân xưa như một dấu ấn trong hồn
Vết chân xưa như một nụ môi hôn
Trên thân xác của cuộc đời buồn tẻ
Ngày hôm qua
Ta đi ngang trước trường Quốc Học
Mà lòng ta đau như cắt
Bởi vì tuổi thơ ta đã chết trước cổng trường

Lê Ðình Hạnh
Viết cho Hồ Ðắc Duy