Sầu dằng dặc cơn đau khôn thấu
  Ðến bây giờ cho dẫu ngàn sau
  Lạnh lùng trắng ngọn cỏ lau
756. Ngậm ngùi giường chiếu đượm màu tang thương.
  Trăng khuya lạnh, màn sương lạnh lẽo
  Nhớ người tình áo chéo gươm ngang
  Nhìn lên nước mắt chứa chan
760. Nóc nùng bạt gió tưởng chàng về đây.
  Ba tháng, kể từ ngày chồng mất
  Bỗng nàng đau quạnh thắt từng cơn
  Cơn đau càng lúc càng dồn
764. Nghe thai trằn xuống, lâm bồn đây chăng?(58)
  Tay bấm chặt, mồ hôi lấm tấm
  Nước ối trào ướt đẫm, người đau(59)
  Nghe con tiếng khóc ban đầu
768. Bao nhiêu đau đớn lúc đầu đã qua.
  Mỏi rã rời lòng đà thanh thản
  Con chàng đây, hình tượng chàng đây
  Tình yêu còn lại chút này
772. Nhìn con đỏ hỏn trong tay nhớ người.
  Trong nỗi đau pha niềm hạnh phúc
  Nghĩ tới chàng nước mắt còn cay
  Tiếng chàng vọng lại mưa mây
776. Từ trong thăm thẳm có hay hở người?
  Cả đất trời đón chào Thế tử
  Vua Chiêm Thành Chế Chí truyền ra
  Gọi người là Chế Ða Da (60)
780. Tôn Vương lập ấp để là mừng em.
  Cuối Ðinh Mùi (1307) sứ Chiêm qua báo
  Quan Ðại Thần là Bảo Lộc Kê (61)
  Cùng đoàn sứ bộ ra đi
784. Tới nơi Ðại Việt tâu về vua cha
  Ðã băng hà tháng ba năm ấy
  Sau một tuần trải mấy hôn mê
  Cuối cùng vua đã ra đi
788. Xác thân chịu lễ Trà Tỳ hỏa thiêu.
  Chàng rể qúi ra người thiên cổ
  Tràn ngập đồng đê vỡ nước dâng(61)
  Ðau lòng bạc tóc vua Trần
792. Xa xôi nơi ấy Huyền Trân thế nào?
  Nỗi băn khoăn nôn nao tấc dạ
  Trơ trên cành chiếc lá vàng rơi
  Con đang đau khổ xứ người
796. Lòng cha thấp thỏm đứng ngồi không an.
  Không biết nàng có còn can đảm
  Sống những ngày sầu thảm bủa vây
  Thương nàng đang tuổi thơ ngây
800. Sớm thành góa phụ sầu xây nỗi buồn.
  Lão thiền sư giữ hồn thanh tịnh
  Chuỗi Bồ Ðề dũng mãnh lần theo
  Chào đời với một tiếng kêu
804. Vòng dây oan nghiệt mãi đeo vào người.
  Qua những lời Huyền Trân trình tấu
  Lão thiền sư hiểu thấu lòng con
  Với chồng một đạo sắc son
808. Trà Tỳ xin được cho tròn với nhau.
  Trong phong thư mấy câu nàng viết
  Cho cha già biết việc cầu xin
  Tâm nàng có một niềm tin
812. Dù chồng có thác nước Chiêm vẫn là,
  Chữ trung tín phải là giềng mối
  Trong bang giao để mãi về sau
  Hòa bình chung sống vì nhau
816. Giữa hai dân tộc nghĩa sâu nặng tình.
  Chuyện riêng mình, Trà Tỳ đã quyết(55)
  Như trăng kia khi khuyết khi đầy
  Cuộc đời tựa áng mây bay
820. Hóa thân với lửa chấp tay đợi chồng.
  Có một chuyện nàng mong mỏi được
  Nuôi con, nàng ủy thác Chiêm vương
  Dạy cho đạo nghĩa cương thường (62)
824. Kiếm cung vũ luyện xứng đường nam nhi.
  Này ấu nhi, nhớ lời mẹ dặn
  Quê mẹ là núi Tản Bắc phương
  Nước non Ðại Việt dị thường
828. Núi sông hùng viõ, quê hương mỹ miều,
  Còn quê cha thương yêu vời vợi
  Ðất Chiêm thành xoải tới phương Nam
  Biển xanh cát trắng bạt ngàn
832. Ruộng dâu đất đỏ, quế hương đầy rừng(63)
  Giòng máu con nửa Chàm, nửa Việt
  Phải xử sao cho hết tình sâu
  Quê cha, đất mẹ cùng nhau
836. Một niềm hòa hiếu nhịp cầu thông gia.
  Thuyền trôi giạt , giật qua gió cuốn
  Ðẩy trồi lên chìm xuống nôn nao
  Nàng vừa tỉnh giấc chiêm bao
840. Chung quanh bỗng thấy lao xao tiếng người.
  Quan Thượng Thư lựa lời an ủi (64)
  Lệnh vua Trần nàng phải hồi hương
  Ý Vua và ý Chiêm vương
844. Muốn nàng trình diện Thượng Hoàng Nhân Tông
  Ngài sẽ quyết nỗi lòng Công chúa
  Việc Trà Tỳ nàng đã đưa ra
  Chuyện này là chuyện quốc gia
848. Tình riêng nhưng vốn lại là việc chung
  Bờ Ðại Lãng dừa rừng san sát (66)
  Thuyền tan tành trôi dạt nơi đâu
  Nhìn xa, trời đất đôi màu
852. Nửa xanh mặt nước, nửa sầu chân mây
  Kỳ hậu sản gây gây mỏi mệt(67)
  Sóng dồi say chưa hết cơn đau
  Trời xanh bẻ gãy nhịp cầu
856. Ái ân đứt đoạn pha màu tóc tang
  An phủ sứ Ðặng Vân vào bẩm(64)
  Thuyền theo hầu đã đắm hôm qua
  Vấn an sức khỏe lệnh bà
860. Ðường về cố quốc còn xa nghìn trùng
  Trần Khắc Chung và An Phủ Sứ
  Cũng đau lòng trước sự ra đi
  Vội vàng tử biệt sinh ly
864. Chế Mân vội thác để chi nỗi này
  Cành nguyệt quế, mấy lần hoa nở
  Ðóa hoàng mai giận gió đông phong
  Sương che mây phủ chập chùng
868. Gập ghềnh quay lại lạnh lùng mưa đan
  Sầu càng thấm mưa càng nặng hột
  Gió thở dài như khóc tình xưa
  Dấu chân ai phủ bụi mờ
872. Tưởng rằng trọn kiếp đâu ngờ chia tay
  Ðêm thức giấc còn say cơn mộng
  Nghĩ con thơ bé bỏng ai trông
  Nhớ con đứt ruột nát lòng
876. Nhớ con nước mắt lưng tròng hơi sương
  Nổi thống khổ dễ thường biết trước
  Ðã chìm vào khó bước được ra
  Vú căng cương sữa chan hòa
880. Nghĩ con đang khát lòng ta não nề
  Nắng vàng hoe, gió bay đồi cát (65)
  Tình đang nồng bỗng nhạt sắc hương
  Oái ăm chi cái đoạn trường
884. Người giờ đã khuất hương tàn vây quanh
  Nỗi cô đơn xây thành vây bủa
  Ngày qua ngày từng bữa nao nao
  Oán gì! Ðất thấp trời cao
888. Chạnh lòng nhớ lại biết bao là sầu
  Ðường xa xôi vào sâu Yên Tử (68)
  Núi chập chùng có tự ngàn năm
  Cha già vóc hạc, áo thâm
892. Nụ cười nhân hậu đăm đăm nhìn nàng
  Nàng qùi xuống lệ trào thấm áo
  Kể chuyện đời giông bão đi qua
  Chế Mân nay đã băng hà
896. Bơ vơ thế tử Ða Da con nàng
  Trước Phật đường dâng hương qùi lạy
  Kiếp phong trần xin rảy nước dương (69)
  Ðứt tình một khúc tơ vương
900. Trang nghiêm tiếng bảng, ngân chuông tiếng thừa (70)
  Cha trầm ngâm một lời không nói
  Gửi cái nhìn vào cõi hư vô
  Bảo Ðàn một đóa tường vi (71)
904. Trà tỳ xin được thiên thu với chồng
  Ngài hiểu thấu nỗi lòng con trẻ
  Biết rằng nàng đang nghĩ điều chi
  Tâm chưa định được cơn mê
908. Trí chưa thông suốt những gì thiệt hư(80)
  Trong im lặng nhiều điều được nói
  Bao nỗi lòng cởi trói từ nay
  Bổn tâm tự tánh là hay
912. Vốn không dao động xưa nay cội nguồn(81)
  Một quyển sách trao luôn nàng giữ
  Lão thiền sư chỉ nói mấy lời
  Dặn nàng cố gắng nghỉ ngơi
916. Tâm thường an lạc xa nơi cung đình
  Vua Anh Tông một mình muốn biết
  Chỉ riêng nàng, những việc xảy ra
  Trà Tỳ em muốn hay là
920. Chiêm vương bắt ép em ta Trà Tỳ?
  Lòng chẳng dứt, bốn bề hiu quạnh
  Nỗi sầu nào ẩn hiện quanh đây
  Sụt sùi pha lẫn chua cay
924. Làm sao trả hết, buồn vay cả đời
  Nhỏ giòng lệ khôn vơi sầu hận
  Sao đầy trời, đêm vắng trăng treo
  Vô tình mấy hạt sương gieo
928. Thương con măng sữa, sớm đeo nỗi sầu
  Ðêm thăm thẳm một màu tang chế
  Chàng mất rồi khóc kể nào nguôi
  Như con chim nhạn lạc loài
932. Một ao nước mắt, một trời thương đau
  Sầu uốn khúc người đâu có biết
  Chẳng lúc nào có được bình yên
  Nhớ chi những phút êm đềm
936. Chừ đây như nắng chiều in trước thềm
  Khi nghe tin Thượng hoàng viên tịch (82)
  Cả toàn dân thương tiếc bàng hoàng
  Với nàng đứt ruột bào gan
940. Tang chồng chưa mãn, giờ tang cha già
  Mắt ráo hoảnh nỗi nhà đau đớn
  Ðức cù lao ngàn vạn ngổn ngang(83)
  Luôn hồi một kiếp đa đoan
944. Trầm luân bể khổ dặm trường nhân sinh
  Núi Hổ Sơn vòng quanh dốc đá (68)
  Cảnh lâm tuyền bóng ngã hoàng hôn
  Chùa xa vẳng tiếng chuông vàng
948. Áo sồng thay áo bà hoàng năm xưa
  Bèo một cánh sóng xô, gió đẩy
  Hoa một cành sắc dậy, hương đưa
  Thương ôi trải mấy gió mưa
952. Ðành thôi vui cảnh muối dưa sớm chiều
  Ðời vàng son mỹ miều nhung gấm
  Ðã hết rồi nệm ấm chăn êm
  Mùi thiền nay bén nhân duyên(81)
956. Mượn câu kinh kệ khuây niềm khổ đau
  Nhưng khốn nỗi lòng sầu chưa dứt
  Tưởng con thơ ruột đứt đòi cơn
  Khổ nào, bằng khổ xa con
960. Khóc như vượn khóc vì con như mình
  Ðêm đông giá, gió luồn khe cửa
  Ðến đông này lần lữa ba năm
  Trăng tròn, trăng khuyết, tròn trăng
964. Nhớ thương chồng chất khó ngăn mạch sầu
  Mẹ đứt ruột, con đâu hiểu nổi
  Tội tình chi con mới sinh ra
  Chào đời con chẳng thấy cha
968. Mẹ dù còn đó cũng là như không
  Mẹ lạy con vì lòng yếu đuối
  Bỏ rơi con lúc mới ba trăng
  Tưởng theo cha đến vĩnh hằng
972. Nào ngờ bạc phận cũng bằng sống dư
  Mẹ lạy con bởi vì cách trở
  Không gần con, ấp ủ lúc đau
  Chẳng nghe tiếng nói ban đầu
976. Của con bập bẹ những câu đầu đời
  Mẹ lạy con bởi người dối trá
  Chặt đứt rồi dòng sữa vừa phun
  Tách nhau gió cuốn mây đùn
980. Nhớ con đói sữa mà run cả hồn
  Trong đời mẹ, chỉ còn tiếc nuối
  Không bên con lúc tuổi còn non
  Làm sao nói hết nỗi buồn
984. Chít vành trăng sáng bằng vuông khăn sầu
  Mẹ còn sống coi như đã chết
  Mối thâm tình đã hết từ khi
  Triều đình Ðại Việt đem đi
988. Quân chia ba đạo tiến về đất Chiêm (86)
  Năm năm, trước trong hôn lễ mẹ
  Dân Chiêm thành làm lễ rước dâu
  Dâng làm sính lễ hai châu
992. Tỏ tình hòa hiếu dài lâu sau này
  Tình giao hảo tiếc thay ngắn ngủi
  Giữa Chiêm Thành, Ðại Việt từ đây
  Trở thành như khói sương bay
996. Chiến tranh tái diễn như ngày năm xưa
  Thật đau đớn con còn ít tuổi
  Nhưng con là giòng dõi Chiêm vương
  Mai kia ngoài bãi chiến trường
1000. Thân làm đại tướng chẳng nhường địch quân
  Mẹ cũng biết đời con sẽ khổ
  Bởi vì con có trái tim người
  Mang hai giòng máu Việt Hời
1004. Tình cha, nghĩa mẹ tách đôi sao đành!
  Hận thù do chiến tranh chất đống
  Vua nhà Trần dấy động binh đi
  Bắt vua Chế Chí mang về (57)
1008. Ðặt lên vua mới trị vì nước Chiêm
  Nỗi buồn phiền lòng riêng ai biết
  Cứ mỗi lần dập tiếng quân đi
  Mẹ nghe xấu hổ ê chề
1012. Dù sao cũng đã có khi mẹ là
  Bà Hoàng Hậu kiêu sa một thuở
  Dân Chiêm Thành trăm họ mến yêu
  Chiến tranh giờ hóa tiêu điều
1016. Do đâu, tháp đổ, đền xiêu thế này
  Nỗi lòng mẹ nào ai hiểu được
  Thế cuộc cờ biết trước được đâu!
  Chừ thì thù hận càng sâu
1020. Nhớ ngày xưa ấy mà đau đớn nhiều
  Mẹ ở giữa hai điều oan nghiệt
  Làm sao đây! Trước việc can qua
  Bên này đất Việt quê cha
1024. Bên kia cửa ải xa xa quê chồng
  Tình huynh đệ đã không còn nữa
  Những gì ngài đã giữ nhiều năm
  Giữa hai dân tộc ước thầm
1028. Hòa bình trải rộng tới gần cực Nam
  Mười một năm, ngày sinh Thế tử (87)
  Huệ Võ Vương tái chiếm Chiêm Thành
  Lao vào những cuộc viễn chinh
1032. Chỉ say chiến thắng quên tình thông gia
  Người Chiên Thành người ta chạy loạn
  Chế Ðà A bôn tẩu Qua Da
  Dân tình thống khổ can qua
1036. Còn riêng Thế tử Ða Da lạc loài
  Ðất nước ấy khắp nơi đổ nát
  Trời xanh kia bái ngát nỗi đau
  Oán thù chốc lại thêm sâu
1040. Nhân dân uất hận chắc sau có ngày
  Chế Ða Da lúc này đã lớn
  Với cậu mình lòng oán nhiều hơn
  Xa anh vạn dặm Trường Sơn
1044. Mẹ thì giam lỏng cô đơn cả đời
  Nỗi đau đớn oằn vai tuổi trẻ
  Nặng hận thù lúc nghĩ quốc gia
  Ngẫm mình thêm thấy xót xa
1048. Tình riêng để dưới, trên là quê hương
  Ðời đã dạy cho chàng thù oán
  Gieo vào lòng trong trắng thơ ngây
  Anh thì giặc bắt lưu đày
1052. Còn anh bôn tẩu ra ngoài đảo xa
  Ngôi vua đó người ta áp đặt
  Trước tình cảnh nước mất nhà tan
  Mưu sâu tính kế liên hoàn
1056. A Nan được tước : Á Vương Chiêm Thành
  Cảnh nồi da, đoạn đành xáo thịt
  Người Chiêm Thành nghĩ kế ngăn quân
  Phòng người ngoại tộc xâm lăng
1060. Xây thêm thành lũy để ngăn giặc tràn
  Con cô cậu, người Nam, kẻ Bắc
  Bỗng dưng chừ đối mặt chiến trường
  Hận thù nào có tiếc thương
1064. Thúc quân ra trận còn vương lời nguyền
  Trần Ðại Niên tướng quân Ðại Việt
  Năm Bính Dần lãnh việc đánh Chiêm
  Ða Da thống lĩnh binh quyền
1068. Hai bên quần thảo đất nghiêng trời gầm
  Giữa chiến trường thây nằm ngã ngục
  Cuộc tương tàn càng lúc càng say
  Vì ai gây cảnh tượng này
1072. Máu tuôn thành suối xương xây nên đồi
  Quân Ðại Việt đánh hoài không thắng
  Bèn rút về theo hướng Ðông Tây
  Trải qua đã mấy trăm ngày
1076. Chừ đây tạm lắng phút giây ngậm ngùi
  hế Ða Da cũng lui về trại
  Thành Ðồ Bàn mở hội khao quân
  Riêng chàng lòng mãi bâng khuâng
1080. Quê cha, nước mẹ đồng cân khó lường
  Ðời bể khổ thầm thương số phận
  Tước công hầu vương vấn làm chi
  Còn chăng nắm cỏ xanh rì
1084. Tìm đường giải thóat Na Ðề đến nơi
  Mấy chục năm một đời huyễn mộng
  Ðời xoay vần như bóng chim câu
  Tình nồng một khúc mưa ngâu
1088. Dư âm vọng lại tiếng sầu ngàn năm
  Nàng Công Chúa Huyền Trân thuở nọ
  Mượn cửa thiền làm chỗ nương thân
  Vương chi hạt bụi vi trần
1092. Hồi chuông tĩnh thức còn vương giữa trời
  Giờ kinh hành bên ngoài thiền cốc
  Cỏ ven đường còn bốc hơi sương
  Thế gian vạn sự vô thường
1096. Bước chân thanh thản nhẹ dường khói mây
  Tưởng quên được những ngày đau đớn
  Lại giật mình một thoáng xa xa
  Sao rồi! Thế tử Ða Da
1104. Sáu mươi năm đó, mẹ xa con rồi
  Thân Ðại tướng một thời oanh liệt
  Bỗng nhiên sao! Biền biệt tăm hơi
  Nghe con bỏ nước đi rồi
1108. Tây Trúc hành đạo xa xôi cõi nào?
  Ðã nhiều năm, mẹ nào gặp mặt
  Kể từ khi tấm tức ra đi
  Lên thuyền nào có hồ nghi
1112. Nhìn con thơ dại mẹ thì đắng cay
  Con phiêu bạt tháng ngày đây đó
  Bước gập ghềnh sương gió băng qua
  Sau lưng bỏ lại Tháp Ngà
1116. Oan khiên trói buộc xót xa phận người
  Nỗi khổ này quên làm sao được
  Giọt máu đào lưu lạc nơi đâu
  Mặc dù Ðạo Pháp thâm sâu
1128. Thoát vòng luẩn quẩn, có đâu dễ gì?
  Ðêm đông đến sương che trắng xóa
  Gió rét về lạnh giá từng cơn
  Lúc đau cố nuốt cơm sầu
1132. Dày vò thân xác héo hồn ai đây
  Mây trôi giạt mảnh mai dáng núi
  Chùa Nộn Sơn một cõi thâm u
  Phong sơn vách đá mịt mù
1136. Suối tuôn róc rách như ru lòng người
  Vị sư nữ tuổi đời nặng trĩu
  Ngồi Tham thiền Quán chiếu đời sau
  Quá nhiều những cảnh thương đau
1140. Ði qua trước mắt nỗi sầu khôn nguôi
  Chuyện về sau, người đời kể lại
  Ngày cuối cùng, Công Chúa Huyền Trân
  Trước giờ sắp sửa lâm chung
1144. Có ngài Hòa thượng áo sồng đến thăm
  Người đến thăm chính là thế tử
  Con của nàng công chúa Huyền Trân
  Và chồng Hòang đế Chế Mân
1148. Từ nơi Tây Trúc về thăm mẹ mình
  Vị thiền sư khẽ nghiêng đảnh lễ
  Vấn an người sư nữ già nua
  Thấm truyền Mật Khế chơn tu
1152. Ðộ bà giải thóat qua bờ Vô Minh
  Gió vô tình lay cây nhân thế
  Vòng tử sinh sá kể làm chi
  Cuối đời một cuộc chia ly
1156. Vỗ tay mà hát để nghe tiếng mình
  Khỏang trời xanh sương pha giọt nắng
  Cõi trầm luân chừ vắng bóng ai
  Giữa đời một nhánh hoàng mai
1160. Ðông phong trắng điễm một vài nụ xuân.