KHÓC MẠ
Biệt ly Mạ con để trên đầu
Khói hương nghi ngút con sầu từ đây
Mạ già tóc bạc như mây
Trắng hơn bạch lạp thắp đầy quanh đây
Quan tài Mạ đó con dây
Khóc cho giọt nước mắt đầy xót xa
Bỏ sau lưng lại bóng tà giọt sương
Bây giờ dế rúc quanh tường
Ngồi canh lửa lạc đợi cây hương tàn
Ngày mai giọt nắng sương tan
Con đưa Mạ đến đường ngang chân trời
Bây giờ con đã năm mươi
Dưới con mắt Mạ con ngoài thôi nôi
Những ngày con mới lên hai
Cơm mem Mạ đút , Mạ nhai con chờ
Hả lòng Mạ dỗ con thơ
Mạ ru giấc ngủ , mạ chờ con say
Ðau lòng ngọn gió heo may
Mạ ơi đã vắng bóng cây ngã rồi
Kể chi cho lắm Mạ ơi
Cũng mong bắt chước Lão Lai giả đò
Bóng hòe hôm sớm ai lo
Kể chi tội lắm con đò sang sông
Niết bàn Mạ ngủ ai trông
Lấy ai ấp lạnh quạt nồng Mạ đây
Âm dương cách trở bấy chầy
Trọng Do đội gạo ơn dày mành thưa
Dãi dầu ngày nắng đêm mưa
Mạ nuôi con lớn vẫn chưa thỏa lòng
Tháng ngày thấp thoáng chờ mong
Con đi chập chững môi hồng trẻ thơ
Cầm tay Mạ viết chữ Bờø
Chữ A không dấu ru hờ Mạ thương
Dấu huyền một nắng hai sương
Bà đâu chẳng thấy, xuân đường còn không?
Mạ dạy con chữ thuộc lòng
Giúp người khốn khổ đừng mong có ngày
Giúp người chiếu đất màng trời
Miếng cơm xẻ bớt cho người tay không
Câu này Mạ dạy thuộc lòng
Nước non máu mủ đá mòn đừng quên
Bây giờ Mạ đã ngủ yên
Dưới mồ huyệt lạnh một niềm xót xa.
Hồ đắc Duy
Viết khi Mạ nghìn thu vĩnh biệt
Ngày 17 tháng 2 năm 1994
Nhằm ngày 8 tháng Giêng năm Giáp Tuất
Ðề góp vào trang Thơ viết về Mẹ , đây là một bài thơ của mình viết khi ngôi canh quan tài của Mạ đêm trước khi Hỏa táng . Mạ mình mất ngày 17 tháng 2 năm 1994
Trọng Do tự là Tử Lộ đội gạo đường xa nuôi cha mẹ
Lảo Lai Tử múa cho cha mẹ vui lòng
Lửa Lạc : ờ dưới quan tài người ta thường để một dĩa dầu phụng còn gọi là dầu lạc
|