|
NHỮNG
TƯ TƯỞNG CẤP TIẾN
CỦA ÔNG VUA ÐƯỢC MỆNH DANH LÀ
NGỌA TRIỀU HOÀNG ÐẾ
HỒ ÐẮC DUY
Ðại Việt Sử Ký Tòan Thư , Bản kỷ , Quyển I , trang 235 viết về
vua Ngọa Triều như sau " Vua tính hiếu sát ,
phàm người bị hành hình , hoặc sai lấy cỏ gianh quấn vào ngừơi mà
đốt, đề cho lửa cháy gần hết, hoặc sai kép hát ngừơi nước Tống
là Liêu Thủ Tâm lấy dao ngắn , dao cùn xẻøo từng mảnh, để cho
không được chết chóng. Ngừơi ấy đau đớn kêu gào thì Thủ Tâm nói
đùa rằng: "Nó không quen chịu chết" Vua cả cừơi . Ði đánh
dẹp bắt đựơc tù binh thì đến bờ sông, khi nứơc triều rút, sai
ngừơi làm lao dứơi nứoc , dồn cả vào trong ấy, đến khi nứớc
triều lên, ngập nứơc mà chết; hoặc bắt trèo lên ngọn cây cao
rồi chặt gốc cho cây đổ, ngừơi rơi xuống chết , Vua thân đến xem
, lấy làm vui .Có lầnVua đi đến sông Ninh, sông ấy nhiều rắn, vua
sai trói người vào mạng thuyền,đi lại giữa giòng muốn cho rắn
cắn chết. Phàm bò lợn muốn làm thịt thì tự tay vua cầm dao chọc
tiết trước , rồi mới đưa vào nhà bếp sau . Có lần vua róc miá
trên đầu sư Quách Ngang , giả vờ lỡ tay làm đầu sư chảy máu rồi
cả cừơi. Hoặc nhân yến tiệc , giết mèo cho các vương ăn, ăn
xong,lấy đầu mèo dâng lên cho xem, các vương đều sợ, vua lấy làm
thích. Mỗi khi ra chầu, tất sai bọn khôi hài hầu hai bên; Vua có
nói câu gì thì bọn ấy nhao nhao pha trò cười để cho loạn lời tâu
việc của quan chấp chính. Lại lấy thạch sùng làm gỏi, bắt bọn
khôi hài tranh nhau ăn ."
Khâm Ðịnh Việt Sử Thông Giám Cương Mục ,
Chính biên , quyển 1 trang 270 viết về thủ đoạn Long Ðĩnh cướp ngôi
anh là Lê Long Việt :" Long Ðĩnh sai kẻ trộm trèo từơng vào
trong , giết chết ,rồi cứơp ngôi tự lập làm vua ; đặt tên thụy
cho vua Long Việt là Trung Tông Hoàng Ðế . Khi vua Long Việt bị giết
, bầy tôi đều chạy trốn cả , chỉ có Ðiện Tiền quân là Lý Công
Uẩn ôm lấy thây vua mà khóc . Long Ðĩnh cho là trung nghiã, cất
làm chức Tứ Sương Quân Phó Chỉ Huy Sứ "
Ở một chổ khác Long Ðĩnh được mô tả :
"" Ngoạ Triều Hoàng Ðế tên húy là Long Ðĩnh , lại có
tên là Chí Trung, con thứ năm của Ðại Hành , ở ngôi 4 năm , thọ
24 tuổi , băng ở tẩm điện. Vua làm việc càn dỡ , giết vua cướp
ngôi , thích dâm đãng tàn bạo.."
Sử thần Ngô sĩ Liên bình phẩm như sau : ".
Ngọa Triều không những thích giết ngừơi , mà còn oán vua cha
không lập mình (làm Thái Tử) . đánh đau người Man cho họ kêu gào
nhiều lần phạm húy cha mà lấy làm thích , thật là qúa tệ.."
Hình ảnh một vị Hoàng Ðế như vậy quả
thật khó mà tưởng tượng nổi là một vết nhơ cho lịch sử Ðại Việt
, tại sao bấy giờ không có ai giết quách cái tên hôn quân đó
nhỉ ?
Ngoài những chuyện tàn bạo ghê tởm :
giết vua cướp ngôi, dâm đãng , tàn bạo quái gở mà các sử gia
và người đời thường truyền miệng thì có nhưng gì bí ẩn đằng sau
nữa không ?
Hy vọng những dẫn chứng từ các tài
liệu chính thống sau đây sẽ thay đổi cách nhìn của lịch sử mai sau
đối với vị Hoàng Ðế này
ÐỂ MỞ MANG PHÁT TRIỂN KINH TẾ :
Khâm Ðịnh Việt Sử Thông Giám Cương Mục ,
trang 274 chép : " Vua xin với nhà Tống cho ta sang "hồ
thị" ở Ung Châu, mua bán đổi chác với người Tông , nhưng vua
Tống không nghe , chỉ cho mua bán đổi chác ở Liêm Châu và Trấn
Như Hồng thôi ( Ung Châu thuộc Tỉnh Quảng Tây nằm sâu trong nội
địa Trung Quốc )"
Hoặc Trong Ðại Việt Sử Ký Tiền Biên
của Ngô Thì Sỉ , Bản kỷ , Quyển I , trang 39a chép: "Khai Minh
Vương sai dân Ái Châu đào kênh , đắp đường từ cửa Vân Long qua
Ðỉnh Sơn đến sông Vũ Lũng.."
Chỉ qua sự ghi chép của hai quyển sử có
tầm cỡ này cũng cho chúng ta có cái nhìn thiện cảm đối với vị
Hoàng Ðế này , vì sao ?
Cách đây gần 1000 năm ( Long Ðĩnh lên
ngôi 1005) Long Ðĩnh đã có một tư duy kinh tế mà cho mãi đến thế
kỷ thứ 16 , 17 các nhà kinh tế mới khám phá ra
Khi mà Christophe Colomb dong buồm ra khơi
tìm ra Châu Mỹ La Tinh ,khi các đoàn tàu của các đế quốc Bồ Ðào
Nha , Pháp , Anh, Tây Ban Nha , Hòa Lan đi khắp nơi trên thế giới ,
khi mà con đường tơ lụa từ Trung Ðông qua lục địa châu Á đã trở
thành một mối lợi kinh tế khổng lồ cho các cường quốc
Biện pháp ngoại giao để thiết lập mối
giao thương buôn bán trao đổi hàng hóa sản vật với các quốc gia
là biện pháp hàng đầu như năm **** xin buôn bán
Long Ðĩnh đã thực hiện tư tưởng trước
đó 500 năm khi đề nghị với vua Tống cho thiết lập Trung Tâm mua
bán sâu trong nội địa Trung Quốc là Ung Châu thuộc tỉnh Qủang Tây
, Long Ðĩnh muốn mở rộng quan hệ kinh tế vượt ra ngoài những thông
lệ thông thường thời bấy giờ là chỉ buôn bán loanh quanh ở vùng
biên giới như trại Như Hồng và Liêm Châu mà thôi . Sở dĩ vua
Tống không chấp thuận vì sợ Long Ðịnh đi sâu vào nội địa thì các
vấn đề an ninh quốc gia dễ bị ta biết , Người Tống cũng sợ dân
Việt vì trước đó Lê Ðại Hành đã đánh bại quân nhà Tống vào
năm 981 , giết chết Hầu Nhân Bảo là ngưới cầm đầu trong chiến
tranh xâm lược của Trung Quốc và kết quả đã để lại một vết
thương đau đớn cho tướng tá quan quân nhà Tống :" .Quân Tàu
thua to , chết đến quá nửa , thây đầy đồng , bắt được tướng giặc
là Quách quân Biện , Triệu Phụng Hưng đem về Hoa Lư " ,Vua
Tống xuống chiếu rút quân về , sai sứ quở trách bọn ( bại tướng
) Lưu Trừng, Giả Thực ,Vương Soạn . Trừng ốm chết , Soạn bị giết
ở Ung Châu , Tôn Toàn Hưng cũng bị giết bêu ở chợ " ( ÐVSKTT,
trang 221 )
Bây giờ các nhà lãnh đạo , các nhà
kinh tế ai cũng biết giao thông là biện pháp hàng đầu để phát
triển kinh tế , Tổ Chức Liên Hiệp Quốc giúp các nước thuộc các
quốc gia thứ ba xây dựng hệ thống đường sá , kênh rạch để giúp
cho họ mỡ mang thoát khỏi cảnh nghèo khó, dốt nát và bệnh tật .
Giao thông càng phát triễân thì nghèo
đói, bệnh tật , dốt nát càng bị đẩy lùi 1000 năm trước Long Ðĩnh
đã biết chuyện đó , không những ông ta cho đào kinh , đắp đường ,
lập chợ mà còn muốn mở mang nền ngoại thương vào sâu trong nội
địa Trung Quốc , không biết trong ý đồ của vua khi đề nghị với nhà
Tống như thế nào mà Hoàng đế nước Trung Hoa chỉ chấp nhận thiết
lập quan hệ buôn bán trao đổi ở các chợ biên giới mà thôi.
VĂN HÓA GIAÓ DỤC BÀI TRỪ MÊ TÍN DỊ
ÐOAN
Ðể bài trừ mê tín , dị đoan thì biện
pháp giáo dục có tính cách thuyết phục nhất là chứng minh một
cách thực tế cho người ta thấy rằng cái điều mà người ta đã
từng tin tưởng là sai lầm , không có thật , là sản phẩm của óc
tưởng tượng , thường mang tính chất bí hiểm thần linh với ý đồ hù
dọa . Hãy đọc một đoạn trong Ðại Việt Sử Ký Tòan Thư ,
Bản kỷ , Quyển I , trang 235 : " Nhà vua đi Ái Châu , đến sông
Vũ Lung . Tục truyền : người lội qua sông này phần nhiều bị hại ,
nhân thể vua sai ngươì bơi lội qua lại đến ba lần , không hề gì ,
xuống chiếu đóng thuyền để ở (các bến sông ) Vũ Lung , Bạt Cừ ,
Ðộng Lung bốn chỗ để chở người qua lại "
Qua đoạn sử mà Ngô Sĩ Liên đã chép có
mấy chữ ta cần để ý mới thấy hết con người của vua Lê Long Ðĩnh
Vua chỉ tình cờ đi ngang qua vùng đó mà
nghe ngóng người dân nói về một kỳ quái có hại lập tức cho
người kiểm tra lại sự việc hư thực như thế nào và giải quyết
ngay vấn đề mà không chần chờ như vậy cũng đủ cho chúng ta thấy
ông là một người rất năng động , sáng tạo không rườm rà , kiểu
công văn thư lại quan liêu
Còn cách giải quyết vấn đề của vua
mới tỏ ra là một nguòi thông minh , khôn ngoan , khoa học và rất
nhân bản .
Người ta tôn vinh Claude Bernard cho ông
là ông tổ Khoa học thực nghiệm ở thế kỷ 19 thì Long Ðĩnh đã thực
hiện cách đó cả ngàn năm . Một sự việc cùng trong một điều
kiện , nếu được thí nghiệm đi thí nghiệm lại nhiều lần mà có
cùng một kết quả giống nhau thì đó là kết quả có thể tin được ,
sau này người ta hay gọi là kiểm chứng đối chiếu Vua Long Ðĩnh đã
làm việc đó : vua sai ngươì bơi lội qua lại đến ba lần ,
không hề gì .
Và tại sao rất nhân bản ?
Vì trong tâm trạng của người dân ở
vùng đó lúc nào họ cũng lo sợ và hoài nghi, vua biết chắc rằng
không thể một sớm một chiều mà người dân thay đổi nhận thức
được , nhất là nhận thức đó thuộc về lãnh vực thần linh huyền
bí . Ngoài việc chứng minh cho người ta thấy cái tục truyền
đó là sai , vua còn đi đến một cách giải quyết khác rất tình
người là xuống chiếu đóng thuyền để ở (các bến sông ) Vũ Lung ,
Bạt Cừ , Ðộng Lung bốn chỗ để chở người qua lại .
Có thể nói là khó mà tìm được một
cái gương nào của các vị vua trong lịch sử nước ta hay hơn Long Ðĩnh
Khâm Ðịnh Việt Sử Thông Giám Cương Mục ,
Chính biên , quyển 1 , trang 274 chép: " Ðinh Mùi (1007 ) Mùa
xuân Long Ðĩnh sai em là Minh Xưởng và Chửơng thư ký là Hoàng
Thành Nhã dâng biểu xin cửu kinh và kinh sách Ðại Tạng "
Trong Ðại Việt Sử Lược trang 107
chép " Năm 1007 , Vua sửa định lại quan chế văn võ theo nhà
Tống"
Muốn cho đất nước phồn vinh , xã hội
văn minh tiến bộ , muốn cho dân chúng bớt dốt nát , hiểu biết
và tiếp thu cái hay của nhân loại thì phổ biến kinh sách là kế
thượng sách , Long Ðĩnh là vị vua đầu tiên trong lịch sử nước ta đã
sai người sang Tàu xin chín bộ sách vĩ đại nhất của Trung Quốc
thời bấy giờ là Dịch , Thi , Thư , Lễ , Xuân thu , Hiếu kinh , Luận
ngữ , Mạnh Tử , Chu lễ
Có sách vở tài liệu để học và tham
khảo mới mở mang kiến thức được ,
Bớt mê tín dị đoan , sống đạo đức cũng
vì hiểu được đạo thánh hiền , đem cái đạo đó mà rao giảng , đem
kinh sách mà truyền bá tất đất nước sẽ cường thịnh biện pháp
giáo dục là biện pháp rẻ tiền mà hữu hiệu nhất cho đến bây
giờ người ta mới nhận ra điều đó trong khi đi tìm biện pháp rẽ
tiền, hửu hiệu tối đa trong chiến dịch chống lại căn bệnh thế kỷ
Long Ðĩnh cũng đã làm điều đó , việc
mà từ trước các vị vua nước ta chưa thấy ai làm Long Ðĩnh là vị vua
đầu tiên để ý đến việc văn học , giáo dục , nếu về sau dân ta
hiểu biết văn tự , lễ nghĩa , điển tích trong cửu kinh thì công
của Long Ðĩnh không phải là nhỏ
Long Ðĩnh không những chú ý tìm cách
thúc đẩy , phát triển về mặt kinh tế giáo dục , ông còn quan
tâm hệ thống tổ chức quân đội và hành chính . Ngay sau khi lên
ngôi ông ra lệnh cho sửa đổi và định lại các chế độ mô phỏng
theo hệ thống của Trung Quốc (Trung Quốc bấy giờ được xem là có
một nền văn hóa văn minh cao nhất trong khu vực ).
Ðối với các quốc gia láng giềng như Ai
Lao ông cho lập đồn biên phòng và xác định lại biên giới bằng
cách đóng các cột mốc (Khâm Ðịnh Việt Sử Thông Giám Cương Mục ,
Chính biên , quyển 1 , trang 274 )
Long Ðĩnh với những hình ảnh và tư tưởng
cấp tiến như trên thật trái ngược với những lời phê bình của
các sử gia thời trước là một ông vua mà khi lâm triều phải nằm
để coi chầu ,một ông vua dâm bôn làm những điều càn dở và mắc
bệnh trĩ
Khó mà tin Long Ðĩnh là " ngọa
triều " được vì trong suốt thời gian ngắn ngũi 4 năm ông
cầm quyền ông ta đã tự mình làm tướng đi chinh phạt đến 5 lần và
trận chiến cuối cùng mà Long Ðĩnh tham dự trước khi ông chết là 2
tháng , đó là trận vua đem quân đi đánh châu Hoan Ðường , Thạch
Hà vào mùa thu tháng 7 năm Kỷ Dậu ( 1009 ) .Thử hỏi một "
ngọa triều " làmsao mà đi đánh giặc được
Và nội chỉ trong vòng 48 giờ sau khi Long
Ðĩnh chết là Lý Công Uẩn lên ngôi Hoàng Ðế , điều mà Ngô Sĩ
Liên không nói đến hay cố ý không bàn đến như Ngô Thì Sĩ bàn :
" Xét việc Long Ðĩnh cướp ngôi , cố nhiên không đáng được
thụy hiệu đẹp , mà cái tên Ngọa Triều cũng không đúng. Có lẽ
Lý Thái Tổ muốn dùng thụy hiệu xấu để gán cho , mà không biết
rằng từ xưa những đế vương nào không đáng làm vua thì gọi là phế
đế , mạt đế hoặc lấy cái tên khi bị phế mà chép. Còn như cái
hiệu "Ngoạ Triều" thì thô bỉ không căn cứ .."
Xin các nhà sử học chỉ giáo cho
HỒ ÐẮC DUY
|