CỐ NHÂN CÒN NHỚ HAY ĐÃ QUÊN
Này O , có nhớ thuở xưa không ?
Mưa rây từng hạt trắng muà đông
Trời Huế lạnh chi , lạnh quá chừng
Theo đuổi suốt mùa mưa rớt ấy
Dững dưng O cũng chẳng thèm trông
Mãi qua năm nửa , hết mùa đông
Khi gió mang theo giọt nắng hồng
Làm nở mai vàng đầy trước ngõ
Tui đành liều mạng nói cho xong
Từ đó tình yêu thật mặn nồng
Ðang tay đi học buổi sang sông
Trên đò Thừa Phủ người ta nói
Cặp ấy ôi chao đẹp quá chừng
Tình yêu thuở ấy thật êm đềm
Cuộc sống mỗi ngày mỗi đẹp thêm
Tui có nhiều điều tui ấp ủ
Trả cho xong hết nợ sách đèn
Rồi bổng một hôm gió đổi mùa
E chừng se lạnh buổi sang thu
Lá vàng heo hắc rơi từng chiếc
O gởi đến nhà một lá thư
Lá thư mang đến niềm đau đớn
Như sóng triều dâng thật bạo tàn
Tui đọc mà ngờ tui đã chết
Từ nay thôi hết chuyện yêu đương
Trời đất chao nghiêng một nổi buồn
Theo chồng O vội vả đi luôn
Ðể tui vất vưởng như điên dại
Mang vết thương kia tận đáy hồn
Bỏ Huế ra đi dến xứ người
Tìm trong quên lảng ở nơi đây
Nhưng nào quên được tình yêu ấy
Ðeo dẳng tui hoài mãi tới nay
Tôi nghe người kể rằng O hỏi
Người đó bây giờ đang ở đâu
Có còn nhớ nửa hay quên lảng
Cái tuổi đam mê thuở bấy giờ
Ba mấy năm rồi một thóang mau
Dễ chi quên được thuở ban đầu
Lạ lùng tui hỏi răng như rứa
Ðang lại như chừ lại bỏ nhau
Hôm nay họp mặt hai trường củ
Nghe nói rằng O có tới đây
Tui hỏi rằng O còn có nhớ
Những ngày hoa mộng tuổi thơ ngây
Hồ đắc Duy