Trời Sàigòn sáng nay sao không lạnh,
Ðường phố buồn lặng lẽ tiễn người đi.
Con liên tưởng đến những ngày viễn xứ.
Bao tuổi đời và mấy tuổi chia ly!
Con đâu biết dòng đời trôi dạt mãi
Xóa dần đi, những ngày tháng thân thương.
Thương nhớ quá, từng gốc cây, ngọn cỏ,
Hạt gạo thơm và nắng ấm quê hương.
Hôm con đi, mẹ ngồi bên cửa sổ,
Ghì chặt tay, mẹ nuốt lệ chực trào.
Con lặng câm, mắt phải nhìn hướng khác,
Mẹ yêu ơi, con chẳng biết nói sao.
Vì thế cuộc, con phải đành cất bước,
Vì tương lai, con phải đến xứ người.
Ôi đau đớn, mẹ nay không còn nữa,
Lúc con buồn, làm sao gọi: Mẹ ơi!
Mẹ nhớ con, nhưng làm sao gặp được,
Tuổi cuối đời, con xa mẹ thân yêu.
Con chỉ biết chắp tay cầu Thượng đế,
Cho Mẹ con phúc ấm thật nhiều.
Từ phương xa, con hàng đêm cầu nguyện,
Xin Chúa thương, che chở Mẹ hiền con.
Ðem Mẹ về nơi thiên đàng hạnh phúc,
Cho nơi xa, lòng con bớt héo hon.
Nơi phương xa, đầu Xuân con vẫn nhớ,
Lời Mẹ khuyên, trong dịp Tết năm nào.
Thương nhau nhé, các con yêu của Mẹ,
Sinh khác năm, nhưng chung giọt máu đào.
Con đến Mỹ, đã ngoài năm mươi tuổi,
Tóc hai màu, mới tập nói, tập nghe.
Mới biết được thế nào là hạnh phúc,
Của những ngày dưới tay Mẹ chở che.
Ðồng đô-la, giờ đây con kiếm được,
Muốn gủi về, dâng Mẹ để vui Xuân.
Nhưng Mẹ ơi, bảy mùa hoa mai nở,
Xa Mẹ rồi, con chỉ thấy toàn Ðông!