MỘT SỰ KIỆN
ÐÃ GIẾT CHẾT GẦN MỘT NỮA DÂN SỐ
SAIGON
HỒ ÐẮC DUY
Saigon là miền đất thiêng gắn liền với các vua
chúa triều Nguyễn
Năm 1698 Chúa Nguyễn phúc Chu tức là Hiển Tông
Hiếu Minh Hoàng Ðế sai Nguyễn hửu Cảnh làm Kinh Lược đất ấy ,đặt
Phủ Gia Ðịnh,lấy xứ Saigon đặt làm Huyện Tân Bình dựng dinh Phiên
Trấn. Saigon được chính thức khai sinh từ năm ấy cho đến bây giờ đúng
300 năm
Năm 1801 tại Gia Ðịnh có dịch đậu mùa . Ðông Cung
Nguyên soái Quận Công Cảnh tức Hoàng tử Cảnh con vua Gia Long đang
trấn nhậm đất ấy chẳng may măc bệnh hiễm nghèo các Ngự y cố gắng
chạy chửa nhưng cuối cùng đành bó tay, Hoàng Thaí Tử mạng vong vì
bệnh đậu mùa.Tháng 8 năm Ất sửu (1806) trước khi lên ngôi Hoàng Ðế
,vua Gia long đã cho di hài con mình về Huế và lập tẩm viên tại Vỹ
Giạ , truy thụy là Anh Duệ Hoàng Thái Tử
Ðất Saigon-Gia Ðịnh.được dặt biệt vua chúa triều
Nguyễn quan tâm đến. Năm 1806 vua Gia Long đã ghi công người khai sinh
thành phố Saigon-Gia Ðịnh là Nguyển Hừu Cảnh lên hàng Thượng Ðẳng
Công Thần ,triều đình cấp cho ông một người cháu ấm thọ đội trưởng,
6 mộ phuvà 15 mẫu tự điền.
Khi nghiên cứu sự hình thành,phát triễn vùng đất
mới này,việc thành lập các khu định cư , định canh,việc di dân và đặt
biệt là mô hình bệnh tật ở Saigon-Gia Ðịnh của nhiều thế kỷ trước ta
thấy có các đăt điễm sau đây:
Trước thế kỷ XV Saigon là đất hoang dã chỉ có một số
ít là dân Chân Lạp và ít người gốc việt sinh sống, họ sống thánh
các cụm dân cư nhỏ thưa thớt. Nguyên nhân tử vong chủ yếu
là do thiên tai,đói khác ,tai nạn,ngộ độc vì ăn phải các thứ nấm
độc,cá, cây củ hoặc bị rắn cắn, cọp beo,cá sấu ăn thịt..
Từ năm 1698 đến 1802 là lúc Gia Long thống nhất đất
nước . Trấn Gia Ðịnh đổi thành Gia Ðịnh thành năm1808, Lê văn Duyệt
được cử làm Tổng Trấn đất này vào tháng 7 năm Nhâm thân
(18120).Tháng 6/1818 các thương nhân người Ma Cao, Pháp, Bồ Ðào Nha.đem
thương thuyền họ cập bến Saigon-Gia Ðịnh buôn bán.Theo chân các thương
lái người ngoại quốc một số bệnh tật ùa tràn vào đất Gia
Ðịnh-Saigon nhất là các bệnh dịch như dich hạch dịch tả ..
Năm 1859 khi Thực dân Pháp nổ súng vào thành Gia
Ðịnh cho đến khi chúng chiếm được Saigon vào năm 1861 thì bệnh tật
cũng theo đoàn quân viễn chinh Pháp mà đa số là lính lê dương gốc
người Phi Châu với một số bệnh chưa hề thấy ở nước ta
Từ năm 1861 đến 1885 các dịch bệnh thường do hai
nguồn : Tại chổ hay do các nước khác,hoặc đội quân thực dân Pháp
mang lại
Trong" Quốc Triều Chính Biên" của Quốc
sử quán triều Nguyễn trang 145 ghi tháng 5 năm Kỷ sửu (1829 ):
"Bộ hộ tâu dâng tổng sách số hộ trong nước cọng 719.510 người.
Ngài ( Minh Mạng ) ngự chế bài " Hộ Khẩu kỷ sự "mà ghi
việc ấy so vơí năm Gia Long thứ 18 (năm 1819 dân số cả nước là
612.912) tăng thêm được 106598 người .Theo bản tâu của Bộ
Hộ đệ trình cho vua Thiệu Trị tháng 6 năm 1840 thì năm nay hộ khẩu nhơn
đinh trong nước được 925.184 ,năm1847 lên đến 1.024.388 ,trong đó số
đinh ở Hà Nội là 64.201, Thừa Thiên là 42.751 , Saigon-Gia Ðịnh là
51.788 người
Một sự kiện đã làm thiệt
mạng gần hoặc hơn một nữa dân số Saigon-Gia Ðịnh.
Trong cuốn " Biên Niên
Lịch Sử Cổ Trung Ðại Việt Nam " trang 433 chép rằng:
Từ Gia Ðịnh Bình Thuận trở
ra Bắc có nạn dịch .Riêng số dân Gia Ðịnh bị chết dịch là hơn 18.000
người.Nhà nước phải miễn thuế thân năm 1826 cho dân vùng này
"
Nếu tính dân số của Gia Ðịnh-Saigon vào thời điễm
năm 1826 thì số hộ lúc ấy vào khoảng trên dưới 40.000 người .
Trong lịch sử nước ta có rất nhiều trận thiên
tai,hạn hán ,lụt lội,mất mùa , đói kém có lúc chết hết cả một
làng,cả một vùng . Một doạn trong Ðại Việt Sử Ký Toàn Thư phần Bản
Kỷ Tục Biên quyễn XVI trang 36b chép: Hồng Phúc năm thứ I (1572) Năm
ấy ,các huyện ở Nghệ An ,đồng ruộng bỏ hoang ,không thu được hạt
thóc nào,dân đói to,lại bị bệnh dịch,chết đến qúa nữa ,nhiều
người xiêu giat,kẻ thì lần vào Nam,người thì giạt ra Bắc,trong hạt
rất tiêu điều. Hay ở quyễn XVII trang 57a : Năm 1596 " bấy giờ
đại hạn,thóc lúa vụ chiêm đều không thu được,đầm phá khô cạn,cây
cở úa vàng,hoa không kết trái .Trộm cướp quần tụ trong dân
gian...thủy bộ không thông,đường sá bế tắc,dân đói nhiều,chết
đến qúa nữa. "
Trong các sách sử cuả nước ta thường các sử gia
chỉ ghi là bệnh dịch chứ không ghi rỏ là bệnh dịch gì. Khi chúng tôi
nghiên cứu ,đối chiếu về mặt dịch tể học, xác xuất,loại bệnh
thường hay xãy ra tháng nào trong năm , đường di chuyển ,lan tràn của
cơn dịch cùng tỷ lệ tử vong cao thì có thể tiên đoán được đó là
bệnh gì : có hai khả năng dịch hạch hay dịch tả . Dịch Hạch thường xãy
ra vào mùa hè nhưng cơn dịch năm 1820-1826 ở Gia Ðịnh - Sài Gòn xãy ra
từ mùa thu cho đến mùa đông tức là khoảng vào tháng 7 cho đến tháng
11 Âm lịch, nếu đối chiếu với những cơn dịch từ năm 1900 trở về sau
này thì là những tháng mà bệnh dịch tả thuờng hay xuất hiện . Với
nhận định đó thì trận dịch năm 1826 có thể là do bệnh dịch tả . Từ
năm 1847 trờ về sau thì các trận đại dịch xảy ra vào các măn
1850,1854,1859,1865,1866,1885,1895.trong đó trận dịch năm 1850
là acù liệt nhất "Tả hửu trực kỳ và Nam kỳ lục tỉnh lâu nay
dân bị nhiễm bệnh hơi nặng ; Bộ Hộ tính cả Nam,Bắc các hạt bị bệnh
hơn 589.460 người lại bị mất mùa . Ðó là một con số qúa lớn mà
chúng ta khó tưởng tượng nổi về những thiệt hại vật chất và nhân
mạng trong thời điểm ấy, còn trận dịch năm 1885 đã giết chết hơn nữa số
quân viễn chinh thực dân Pháp
Dịch tả là một bệnh tiêu chảy cấp tính do Vibrio
Cholera, hình que, rất di động, gây hiện tượng mất nước nghiêm trọng,tiến
triển rất nhanh chết sau vài giờ nếu không được điều trị nhanh chóng
và đúng cách . Ấn Ðộ là cái nôi bệnh Dịch Tả của Thế Giới ,ngay
từ năm 1613 Công Ty Ðông ấn Hà Lan cho thuyền đến buôn bán với cả
Ðàng Trong và Ðàng Ngoài .Thương gia Anh Peacok đem tàu tới Ðàng Trong
lập cảng Hội An,Walter Car Werder lên bờ đem theo tặng vật của vua
nước Anh tặng chúa Nguyễn Phúc Nguyên, Các thương thuyền trước khi
cập bến Hà Tiên, GiaDịnh-Saigon thường ghé qua cảng này có thể đã
đem theo mầm bệnh dịch tả sang nước ta theo như nhận định của của sử
gia viết Quốc Triều Chính Biên ghi rằng: Năm 1820 bệnh dịch từ mùa thu
qua mùa đông ,khởi đầu từ Hà Tiên suốt đến Bắc thành, số dân chết
đến 206.835 người (trên tổng số hộ dân cả nước là 612.912 tức lá
chết 1/3 dân số ) đó là không kể trai , gái, già ,trẻ ở ngoại
tịch..đồn rằng bệnh dịch ấy từ bên Thái Tây lây qua "
Ðường lây truyền Phân-Nước từ một người bị bệnh
là phương thức truyền
bệnh phổ biến nhất trong cộng đồng,,song sự
nhiễm bệnh qua đường thức ăn có thể góp phần vào sự lây lan trong
gia đình. Tính chất theo mùa của bệnh dịch tả có thể liên quan đến
những điều kiện ảnh hưởng đến việc tăng sinh của vi trùng thương hàn
hoặc là những thay đổi mùa làm ảnh hưởng đến việc thói quen dùng
nước của dân chúng. Từ 24 đến 48 giờ sau khi nhiễm bệnh thì có những
triệu chứng đột ngột là tiêu chảy liên tục ,dử dội,làm bệnh nhân
nhanh chóng mất nước và tình trạng tổng quát càng trở nên suy sụp
hơn nếu ói nhiều ,có thể đi tiêu 1 lìt phân trong một giờ ,và nội
trong vòng 24 giờ nếu không điều trị kịp thời thì có thể thiệt mạng.
Sở dĩ dân chết nhiều vì một quan niệm sai lầm là kiên uống nước khi
tiêu chảy.
Nếu đem so sánh tổng số người thiệt mạng do
chiến tranh cùng thời với dịch bệnh thì thật không thấm vào đâu thí
dụ : Loạn Lê Văn Khôi con nuôi Lê Văn Duyệt ,chiếm thành Phiên An
từ tháng 6ø năm 1833 đến tháng 7 năm 1835 thì Quốc Triều Chính Biên
ghi : " giặc bị bắt sống và bị chém cả thảy 1831 người,không còn
sót người nào,quan binh bị thươnghơn 400,chết trận hơn 60;tù phạm thú
đinh bị thươnh hơn 70 ,chết trận hơn 20 người ".Như vậy chỉ thiệt
mạng hơn 1911 người. Hay trận quân Pháp đánh chiếm thành Gia Ðịnh Ở
Ðại đồn Chí Hòa tháng giêng năm Tân dậu (1861 ) quân ta thiệt mạng
có 300 người
Nhân kỷ niệm Saigon 300 trăm năm thử điễm qua
một số sự kiện có liên quan đến bệnh tật của Saigon năm xưa để
thấy rằng ông cha ta đã phải vượt qua bao gian khổ, chiến tranh,thiên
tai, hạn hán,lụt lội,đói kém và bệnh tật để tồn tại dến ngày nay
là một diều rất phi thường
Tài liệu tham khảo :
* Ðại Việt Sử Ký Toàn Thư
* Biên niên Sử Cổ Trung Ðại Việt Nam
* Cận Ðại Việt Sử Việt Nam
* Quốc triều Chính Biên
* Maladies transmissibles au Viet Nam