LÀNG THANH LƯƠNG
Thanh Lương,
phd
"Nước
Thanh Lương vừa trong vừa mát,
Ðường Thanh Lương nhỏ cát dễ đi."
Câu hát cũ, xưa kia ai hát,
Bao năm rồi dào dạt không nguôi.
Ðường về đâu có xa xôi,
Mà đi, đi mãi trọn đời chưa xong.
Nhớ
xưa, chân bước chân dừng,
Ðỏ au lối rẻ xem chừng là đây.
Bên cồn Dương Bộn nhà ai,
Dưới kia là xóm Xuân Ðài đó chăng.
Rồi thì giặc gĩa hàng năm,
Buôn Hô đã trãi, Hải Lăng đã từng.
Nhiều đêm thăm thẳm ngủ rừng,
Nghe sao man mác nhớ chừng làng quê.
Sớm chiều tiếng súng vọng về,
Trông vời hạ sạn sương che, khói vần.
Chừ
đây xa mấy cũng gần,
Ai về chợ Kệ đi cùng với ta.
Còn xanh mấy gốc cây đa,
Hỏi người năm trước nay là nơi đâu?
Con đò xa bến đã lâu,
Phước Yên quê bạn nhịp cầu bắc ngang.
Cầu Kiều, phe Bốn chưa sang,
Ðã vang tiếng trống rộn ràng trường xưa.
Ôm thầy bên cội tre thưa,
Mừng ra nước mắt, lạ chưa lại cười.
Ðường
làng chân bước thong dong,
Phe Ba tre ngã soi dòng nước trong.
Cầm lên đôi dép, đi không,
Nghe sao đất mát, cát lồng dưới chân.
Nhớ
ai gánh nước bến làng,
Những khi bắt gặp giữa đàng nhìn nhau.
Bông gòn trên bến trắng phau,
Con đê năm tháng biếc màu uốn quanh.
Dưới sông, dòng nước còn xanh,
Lưới chài buông rộng nắng hanh trưa hè.
Phe Nhì mát rợi bờ tre,
Sông Bồ hai nhánh đổ về Phù Lai.
"Nước
Thanh Lương vừa trong vừa mát,
Ðường Thanh Lương nhỏ cát dễ đi."
Ngày xưa ai hát câu ni,
Ơi câu hát mãi đi, về lòng tôi!
Thanh Lương, phd